Tôi có thể cảm nhận rõ ràng, khoảnh khắc đó, ánh mắt Trương Tân Nguyệt và những người khác nhìn tôi nóng bỏng đến mức nào.
Mặc dù hai chữ "về nhà" của Lâm Lãng có chút khác biệt so với những gì họ tưởng tượng.
Nhưng phải công nhận là cảm giác này sướng thật đấy!
Trên xe, tôi nhìn Lâm Lãng, không kìm được mà hỏi: "Hồi đại học, anh từng cảnh cáo Trương Tân Nguyệt à?"
"Ừ." Anh khẽ đáp.
"Sao anh không nói cho em biết?" Trước đây tôi cứ tưởng Trương Tân Nguyệt thấy chán nên thôi không b/ắt n/ạt tôi nữa, không ngờ là do Lâm Lãng.
Trước đây anh không nói, tôi cũng không hỏi.
Tôi cứ nghĩ anh biết rõ Trương Tân Nguyệt b/ắt n/ạt tôi mà lại chọn cách dửng dưng đứng nhìn.
Trái tim nóng bỏng cứ thế ng/uội lạnh dần.
Lần này, Lâm Lãng mím môi, không nói gì.
Ngay khi tôi tưởng anh sẽ không để ý đến tôi nữa thì anh khẽ thở dài: "Một là thấy không cần thiết, hai là... hai là không muốn em bị áp lực tâm lý."
Nghe vậy, tôi ngẩn người.
Đúng vậy, tôi của lúc đó vô cùng nh.ạy cả.m.
Một mặt muốn Lâm Lãng đứng về phía mình, mặt khác lại không muốn gây phiền phức cho anh.
Trước mặt một người ưu tú như anh, tôi dường như luôn là kẻ kéo chân sau.
Giờ biết được những việc Lâm Lãng đã làm, trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Nếu một năm trước tôi biết được thì tốt biết mấy?
Liệu lúc đó tôi có nắm ch/ặt tay Lâm Lãng không?
Tiếc là không có nếu như.