Tôi vừa định mở miệng giải thích.
Phong Thời đã đột ngột cất lời: "Mày chỉ là thế thân của tao thôi.”
"Có từng c/ứu em ấy hay không, tự trong lòng mày hiểu rõ.”
"Nếu mày quên mất rồi, tao có thể cho mày trở lại dưới nước một chuyến để nhớ lại."
Phong Thời sượt ngang qua vai Thẩm Luật, quẳng lại một câu cảnh cáo:
"Để mày suy nghĩ cho thật thấu đáo, thế nào gọi là nhân quả."
Thẩm Luật đực mặt ra ngay tại chỗ.
Hắn như thể đột nhiên bị người ta đ/á/nh thức.
Hắn không phải là ân nhân c/ứu mạng của tôi.
Những thứ vốn dĩ Phong Thời đáng được hưởng, cũng chẳng phải của hắn.
Tôi mang dép lê đuổi theo ra ngoài.
Thẩm Luật hoảng lo/ạn bám theo tôi, như cố vớt vát lấy cọng rơm c/ứu mạng.
"Tần Thâm, tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta cậu nói bỏ là bỏ luôn sao?”
"Chẳng phải cậu từng nói muốn ở bên cạnh tôi mãi mãi sao!”
"Tần Thâm, tôi bằng lòng vì cậu mà làm top!"
Phong Thời "rầm" một tiếng đóng sập cửa xe lại.
Tôi hết nhịn nổi nữa, ngoảnh đầu lại.
"Cút!!!"