Giải thoát

Chương 2

30/08/2024 23:18

6.

Tôi đã quên mất ngày hôm đó mình đã trải qua như thế nào.

Chỉ nhớ rằng tôi đã khóc hết lần này đến lần khác, cuối cùng thiếp đi trên ghế sofa.

Khi tỉnh dậy, tôi đã được Tống Mịch Xuyên bế lên giường.

Anh hôn tôi, cười rất vui vẻ: "Anh đã thấy que th//ử th//ai trong túi xách của em rồi."

Giống như có một tiếng sấm n//ổ vang trong đầu tôi.

Đúng vậy, ngày hôm đó tôi đến nhà bà anh để tìm anh, ban đầu là muốn thông báo cho anh tin này.

Chỉ là sau đó, một cú sốc lớn ập đến, niềm vui ban đầu của tôi đã bị cuốn trôi sạch sẽ.

Tống Mịch Xuyên không biết tôi đang nghĩ gì, anh vui vẻ xoa bụng tôi: "Em nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ chăm sóc tốt cho mẹ của con chúng ta."

Anh thực sự rất vui.

Chỉ là sau niềm vui, sâu thẳm trong đáy mắt có một chút cảm xúc khó nhận ra.

Buổi tối, tôi giả vờ ngủ.

Thực ra tôi đã lén nghe thấy cuộc nói chuyện điện thoại của Tống Mịch Xuyên ngoài ban công.

“Tô Vận, bạn gái tôi đã có th//ai, tôi phải có trách nhiệm với cô ấy, chúng ta đừng liên lạc nữa.”

Tiếng khóc nức nở của Tô Vận vang lên từ đầu dây bên kia:

“Vậy còn em thì sao? Em phải làm sao đây? Ngay cả anh cũng không cần em nữa...”

Những năm qua Tô Vận sống rất khổ sở, sau khi sự thật bị phơi bày ba cô ấy đã vào t//ù, những người từng nâng niu cô ấy như công chúa nhỏ bỗng chốc biến mất, cô ấy sống như một chú cún nhỏ mất nhà.

Cuối cùng, không biết Tô Vận đã nói gì, Tống Mịch Xuyên đột nhiên lao ra cửa.

“Anh sẽ đến tìm em ngay bây giờ.

“Xin em, xin em đừng làm chuyện d//ại d//ột!!”

……

Đèn xe chiếu vào màn đêm, hai luồng sáng trắng xóa, lạnh lẽo và thê lương.

Tô Vận đã c//ắt cổ tay.

Khi tôi đến bệ//nh viện, cô ấy đã được c/ứu sống, trên mặt đầy nước mắt.

Tống Mịch Xuyên ôm ch/ặt cô ấy, như ôm một món bảo vật suýt nữa đã mất đi vĩnh viễn.

Tô Vận co rúm trong vòng tay Tống Mịch Xuyên, nắm ch/ặt tay áo anh, khóc đến r/un r/ẩy.

“Mịch Xuyên, xin anh, đừng bỏ rơi em.

“Em chỉ còn có mình anh thôi, chỉ có anh thôi...”

Tống Mịch Xuyên ôm cô ấy, dịu dàng dỗ dành: “Được, anh cần em, đừng sợ, đừng sợ.”

Tôi đứng từ xa, bụng dưới nặng trĩu, đ//au đến không thở nổi.

Cầm lấy điện thoại, tôi bấm số của Tống Mịch Xuyên.

Tôi nhìn Tống Mịch Xuyên vội vàng an ủi Tô Vận, cầm điện thoại chạy ra xa, anh mất một lúc lâu để điều chỉnh lại cảm xúc, khi bắt máy, giọng điệu đã trở lại trạng thái bình thường.

"Alo, vợ à, anh đang ở công ty, có chút việc gấp, quên không chào em.

"Trong tủ lạnh có canh anh hầm hôm qua, em ăn tạm đi, anh sẽ về nhà ngay..."

Tôi ngắt lời anh, nhẹ nhàng nói: "Tống Mịch Xuyên, anh quay lại đi.

"Em đang ở phía sau anh."

7.

Khoảnh khắc đó, như có một con d//ao đâ//m vào lưng Tống Mịch Xuyên, tôi thấy lưng anh bỗng chốc căng cứng, cả người bất động.

Một lúc lâu sau, Tống Mịch Xuyên mới r/un r/ẩy quay đầu lại -

Phía sau anh, trong đại sảnh người đến người đi, không có bóng dáng tôi.

Tôi nhìn anh với vẻ mặt như bị sét đ//ánh, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng cười: "L//ừa anh thôi - sao vậy, anh tin à? Trò đùa cũ rích như vậy mà vẫn có thể lừ//a được anh."

Tôi không ở phía sau Tống Mịch Xuyên, mà đang ở trước cửa sổ bằng kính trên tầng ba, lặng lẽ nhìn xuống phía anh.

Tôi nhìn anh điều chỉnh hơi thở một lúc lâu, mới thở phào nhẹ nhõm cười: "Đúng vậy, lại bị Vãn Vãn của chúng ta lừa rồi."

Tôi cười phụ họa vài câu rồi cúp máy.

Tôi không muốn nói rõ mọi chuyện với Tống Mịch Xuyên.

Bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để nói rõ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ không làm gì cả.

Y tá đi tới, gọi tên tôi: "Thưa cô, đến lượt cô rồi, mời vào phòng khám 301."

Tôi khẽ run lên một cách khó nhận thấy, nói: "Vâng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng sáng treo cành ngô đồng thưa

Chương 6
『Thần muốn phạm thượng.』 Phó Sơ Đồng liếc nhìn ta bằng ánh mắt lạnh như sao băng. Ta như kẻ liều mạng xắn tay áo, đưa bàn tay ngửa ra trước mặt. Hắn nhón lấy chiếc thước gỗ đàn hương, không chút nương tay đập xuống. Nguyên nhân chỉ vì hôm nay hắn kiểm tra bài bất ngờ. Hắn đọc: 『Ba lần đến cửa bàn chuyện thiên hạ.』 Ta đối lại: 『Tuốt kiếm nhìn quanh lòng mênh mang.』 Phó Sơ Đồng là Thái tử Thiếu Phó, cũng là sư phụ của ta. Sau khi ta lấy tấu chương chèn chân bàn, phụ hoàng đã ban cho hắn chiếc thước gỗ đàn hương, cho phép đánh trước tấu sau. Lần đầu hắn đánh ta, ta đỏ hoe đôi mắt. Hắn quỳ trước cửa điện nửa canh giờ, tạ tội với phụ hoàng. Lần thứ hai hắn đánh, nước mắt ta như mưa. Hắn đứng ngẩn người trong khoảng một chén trà, còn miễn cho ta bài tập hôm ấy. Đến lần thứ mười tám hắn đánh, ta khóc như mưa. Hắn chỉ lạnh lùng nhận xét: 『Nước mắt cá sấu.』
Cổ trang
0
Tiêu Tiêu Chương 10
Ly Thanh Thành Chương 11