Ta còn chưa kịp hoàn h/ồn đã bị Triệu Khê Hành bế lên, ẩn mình giữa tán cây rậm rạp.

Trưởng công chúa dẫn theo một đám cung nữ và hộ vệ vội vàng đuổi tới.

"Công chúa yên tâm, thứ th/uốc đó mạnh lắm, đủ để hạ gục cả một con trâu đấy ạ! Nô tài còn cố ý tăng gấp đôi liều lượng nữa đó!"

Giọng Trưởng công chúa đầy sốt ruột mất kiên nhẫn:

"Thế ngươi nói xem! Người chạy đi đâu rồi! Còn không mau đi tìm cho bổn cung!"

"Nô tài lập tức đi tìm ngay đây!"

Một cung nữ bên cạnh nhỏ giọng hỏi:

"Công chúa vì sao lại cứ một mực nhớ thương Triệu tướng quân vậy ạ? Người ta đều nói tướng mạo chàng ta mặt mũi hung dữ, cử chỉ thô lỗ chẳng chút nhã nhặn, các tiểu thư trong kinh thành đều tránh còn không kịp..."

Trưởng công chúa cười khẩy:

"Tiểu nha đầu nhà ngươi thì biết cái gì chứ! Thú vui trong khuê phòng, nào phải thứ mấy cái bình hoa kia sánh được?"

"Ngươi chưa thấy cánh tay của Triệu tướng quân, còn cả đôi chân kia nữa... chậc chậc, bổn cung còn thoáng liếc thấy được cả phần hông dưới của chàng..."

Nàng ấy hạ thấp giọng, khoa tay múa chân một lúc, khiến cung nữ kinh ngạc đến đỏ bừng cả mặt.

"Thật…thật vậy sao ạ?"

"Hừ, bổn cung nhìn người trăm lần không sai, mắt của bổn cung chính là thước đo! Lẽ nào còn giả được sao?"

Ta theo bản năng liếc xuống phía dưới người bên cạnh.

Lập tức bị Triệu Khê Hành lườm cho một cái.

Ta lập tức vội vàng thu lại tầm mắt.

Đúng là đồ keo kiệt, cho Trưởng công chúa xem mà không cho ta xem.

Mãi cho đến khi đoàn người của Trưởng công chúa vừa m/ắng vừa bỏ đi xa dần, chàng mới vòng tay ôm ta, tung người đáp xuống đất.

Chàng buông tay, lùi lại một bước, nét mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng:

"Chuyện hôm nay đa tạ Giang cô nương. Cáo từ."

Thấy chàng sắp rời đi, ta vội níu lấy tay áo chàng:

"Tướng quân cứ thế mà đi sao? Lời nói cưới ta... là chàng lừa ta sao?"

Chàng khựng lại dừng bước, khẽ nhíu mày:

"Giang cô nương, Triệu mỗ không phải là kẻ thất tín."

Ta vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y áo, không chịu buông:

"Ta và ngài cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, làm sao ta biết được con người ngài thế nào? Nếu ngài cứ thế bỏ đi, ta cũng chẳng biết kêu oan cùng ai. Danh tiết của ta..."

Chàng có vẻ như bất đắc dĩ, lấy từ trong ngựk áo ra một miếng ngọc bội, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay ta.

Trên ngọc bội khắc hai chữ "Khê Hành".

"Giờ thì Giang cô nương đã yên tâm chưa?"

Ta nắm ch/ặt ngọc bội, đôi mắt cong cong, miệng cười tươi rói:

"Yên tâm, yên tâm chứ ạ! Tướng quân phong thái đường hoàng, một lời như vàng, tất nhiên sẽ không thất tín rồi!!"

Khóe miệng chàng khẽ gi/ật gi/ật, cuối cùng quay người, sải bước rời đi.

Ta vẫy tay với bóng lưng của chàng, không quên dặn dò nho nhỏ:

"Triệu tướng quân, ta chờ ngài đến cưới ta đó nha~

"Nhớ đến nhanh một chút đó nha~"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
10 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm