"Anh Lưu, gần đây anh bị khí suy quấn thân, giữa trán đỏ tím có đào hoa á/c. Mặc đồ màu trắng sẽ khiến thần khí của anh càng yếu, áo màu trắng lại cắm khăn vuông màu hoa hồng chính là bông hoa đỏ mà chú rể đeo trước ngựk khi kết hôn.”

"Người sống kết hôn đều là áo đỏ cài hoa đỏ, còn kết âm hôn với người ch*t sẽ mặc áo trắng cài hoa đỏ.”

“Bước lên bục nhận giải, ánh đèn trên sân khấu sẽ tạo thành ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng ba h/ồn bảy vía của anh. Mặc áo trắng, cài hoa đỏ, bạn bè và khách mời đều vỗ tay chúc mừng, cô dâu m/a của anh sẽ tới lấy một h/ồn một phách của anh đi.”

Vương Phượng Mai quên cả khóc, vô thức rụt cổ.

Mặt Lưu Thành Phát hoàn toàn trắng bệch, cả người đều đang run run.

"Cô Tôn, đại sư Tôn, việc này phải giải quyết như thế nào, phải làm thế nào!”

Tôi dịu giọng an ủi anh ta.

"Việc này dễ giải quyết, kết âm hôn cần có bát tự, bát tự của anh chắc hẳn ở trong hũ tro cốt hoặc trong qu/an t/ài của nữ q/uỷ. Tìm tờ giấy đỏ có viết bát tự của anh mang đi đ/ốt, thì sẽ phá được.”

"Việc này của anh là bị người tính kế, gần đây anh có kết th/ù với ai không?”

Lưu Thành Phát và Vương Phượng Mai nghe thấy có thể giải quyết được thì sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, bắt đầu nhớ đến những người xung quanh.

"Ngày thường tôi đối xử với cấp dưới khá thoải mái, cũng chưa từng bóc l/ột công nhân, không có kết th/ù với ai cả.”

Nói vậy Vương Phượng Mai như nghĩ ra điều gì đó.

"Cô Tôn, lần trước cô nói âm trạch của bố chồng tôi đã xảy ra chuyện, không biết có phải là điều đó gây ra hay không…”

Nói xong mắt cô ta nháy mấy cái có hơi mất tự nhiên.

"Thực ra ngày cô bay xuống núi tôi đã nhìn thấy, tôi biết cô không phải người bình thường. Tôi tin lời cô, thế nên ngay khi công trường xảy ra chuyện, tôi đã giấu chồng tôi đi tìm mấy thầy phong thủy tới xem âm trạch của bố chồng tôi.”

"Mấy người bọn họ đều nói, phong thủy của âm trạch đó đã bị phá, làm pháp khua chiêng gõ trống, nhưng căn bản là không có tác dụng gì.”

"Sau đó con trai nói đi ra ngoài cắm trại với bạn, trước 12 giờ cũng không thấy về nhà, mới biết nó bị g/ãy chân do ngã từ trên cây xuống.”

Tôi gọi Vương Phượng Mai đến, uống nước từ khe suối phía dưới m/ộ phần.

"Là ngọt hay là đắng?”

Vương Phượng Mai tuy không thích nhưng vẫn nhấp một ngụm.

"Vô cùng ngọt thanh.”

Quay trở lại trước m/ộ phần tôi lại lấy giấy Tuyên Thành x/é một mảnh, ném qua bia m/ộ.

Tờ giấy nhẹ nhàng bay bay chao liệng rồi rơi xuống đất.

“Cây cối xanh um, nước suối ngọt, trước m/ộ không có á/c khí với tà phong. Khí tụ ở nơi này không bị phá.”

Vương Phượng Mai không hiểu.

"Cô Tôn, lần trước cô nói âm trạch này được chọn rất tốt, sẽ phúc trạch che phủ hậu nhân. Khí dưỡng m/ộ huyệt này không bị phá, vậy tại sao nhà chúng tôi lại xui xẻo như này.”

Tôi nhìn Lưu Thành Phát.

"Bởi vì người được ch/ôn trong ngôi m/ộ này vốn dĩ không phải bố của anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0