Hoắc Kh/inh Kiều gật đầu, ôm eo tôi cười nói: “Sơn Trúc Đại Vương ở đây, bái kiến Đại Vương Dưa Hấu.”

Tôi choáng váng.

“Anh... anh cũng nhìn thấy mấy cái bình luận đó sao?”

“Ừ.”

Hoắc Kh/inh Kiều giải thích đầu đuôi câu chuyện, tôi mới vỡ lẽ.

Hóa ra từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy bình luận, anh ấy cũng nhìn thấy chúng.

Qua quan sát biểu cảm và phản ứng của tôi, anh còn biết tôi cũng đọc được những dòng chữ đó.

Anh ấy còn phát hiện ra 「Đại Vương Dưa Hấu」chính là ID của tôi - bởi tên Weibo tôi cũng chính là Đại Vương Dưa Hấu.

Đặc biệt, mỗi khi 「Đại Vương Dưa Hấu」bình luận, anh đều thấy tôi lẩm nhẩm động tay như đang gõ phím.

Dù không ở bên cạnh, anh vẫn thấy những dòng chữ lơ lửng trên trời, nhờ đó luôn biết tôi ở đâu và đang làm gì.

Thảo nào những lúc tô ira khỏi viện, chạy khỏi ký túc xá, hay bị b/ắt c/óc, anh đều xuất hiện kịp thời!

Hoắc Kh/inh Kiều còn tiết lộ từ đêm tôi say khướt đó, anh áy đã nung nấu ý định bảo vệ tôi.

Anh dành mấy ngày trời thu thập đầy đủ chứng cứ phạm tội của Từ Châu Thanh.

Ngay trước đêm tôi đòi anh giam cầm mình, Từ Châu Thanh đã bị bắt giữ lúc nửa đêm.

Nhưng lúc ấy tôi không hề hay biết, cứ tưởng về trường sẽ bị hắn gi*t hại nên mới ngỏ lời muốn bị anh nh/ốt.

Hoắc Kh/inh Kiều liếc nhìn tôi đầy thận trọng: “Đường Việt, Anh... Anh thừa nhận là anh không muốn nói cho em biết Từ Châu Thanh đã vào tù. Khi em đề nghị bị anh giam cầm, anh chỉ muốn biến những tháng ngày ấy thành một giấc mơ đẹp, trong mơ chỉ có em và anh…”

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi mắt xích đã khớp vào nhau! Lý do Từ Châu Thanh phá vỡ nguyên tác mà vào tù sớm! Lý do anh ấy luôn xuất hiện đúng lúc!

Tưởng tôi gi/ận dỗi, Hoắc Kh/inh Kiều hoảng lo/ạn siết ch/ặt tay tôi như sợ tôi bỏ chạy. Mắt anh đầy vẻ tội nghiệp: “Anh xin lỗi.”

Tôi thở dài: “Ôi, giá mà hồi đó em không đòi anh nh/ốt em…”

Hoắc Kh/inh Kiều cúi gằm mặt.

“...một tháng ít quá! Phải hai tháng mới đã!”

Một tháng được hầu hạ như hoàng đế, ăn sung mặc sướng đúng là cuộc sống lý tưởng của kẻ lười như tôi.

Nét mặt Hoắc Kh/inh Kiều bừng sáng, anh ôm ch/ặt tôi: “Em không trách anh sao?”

“Trách làm gì? Anh giúp em tống Từ Châu Thanh vào tù, lại cho em một tháng sống sung sướng, còn c/ứu mạng em nữa. Em có gì mà phải trách anh.”

Hoắc Kh/inh Kiều không nhịn được hôn lên má tôi: “Vậy em còn muốn bị anh nh/ốt nữa không?”

Tôi lắc đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm