Thời đó để ki/ếm tiền, tôi thường xuyên phải tham gia các giải đấu đối kháng đẫm m/áu và tia lửa b/ắn tóe ở đấu trường - đ/á/nh nhau với đủ loại người, máy móc và người máy sinh học.

Đấu tay đôi giữa người với người sớm đã hết thời. Bản chất con người vẫn thích xem cảnh đồng loại x/é x/á/c cỗ máy.

Cứ cho là ngược lại, cảnh máy móc x/é x/á/c người cũng kịch tính không kém. Dù sao vẫn hấp dẫn hơn hai cơ thể bằng xươ/ng bằng thịt vật lộn tay đôi.

Có lần tôi thắng suốt mười trận liền. Đến ngày thứ mười một, đối thủ của tôi là người máy sinh học tự nâng cấp thành nửa người nửa máy. Tôi thảm bại.

Khi trọng tài tuyên bố kẻ thua cuộc là "LÂM", khán đài vang lên vô số tiếng la ó.

Tôi gạt vệt m/áu trên mặt, chật vật quỳ dậy từ sàn đấu, vội vàng tháo bộ khung xươ/ng cơ khí bên ngoài.

Một gã đàn ông với vết s/ẹo dài ngang mặt hùng hổ xông tới, đ/ập mạnh vào song sắt lồng bát giác gầm thét: "Đ** mẹ mày! Thắng cả chục trận liền mà hôm nay lại thua! Mày cố tình hại bố à?! Bố đặt cả đống tiền vào mày! Đ** mẹ mày! Đ** mẹ mày đấy!"

Từ xưa tới nay, đ/á/nh cược là tự nguyện. Tôi chưa từng hứa đặt cược vào tôi ắt sẽ thắng.

Nhưng tôi vẫn nở nụ cười chân thành: "Xin lỗi đại ca! Người khỏi có lúc vấp, ngựa quen đường cũ. Hôm nay tôi không được phong độ, lần sau chắc chắn gỡ lại cho đại ca!"

Ai ngờ gã không ăn cái chiêu này. Vừa bước khỏi đấu trường, một bao tải phủ kín đầu tôi. Chỉ một nhát, tôi đã bị quẳng lên vai lôi đi.

Khu ổ chuột vùng biên bao giờ cũng hỗn lo/ạn như thế.

Thợ săn tiền thưởng, du côn c/ôn đ/ồ đầy rẫy như cỏ dại.

Chỉ cần xích mích nhỏ cũng có thể mất mạng.

Tôi nghĩ nếu gã s/ẹo kia hẹp hòi hơn, tà/n nh/ẫn hơn, có lẽ sáng hôm sau x/á/c tôi đã ng/uội lạnh trong bao tải này rồi.

Không hiểu sao giữa lúc sinh tử, tôi lại nghĩ về R7.

R7 vẫn đang đợi tôi.

R7 ngày nào cũng đợi tôi.

Liệu R7 có đợi không thấy tôi về?

Hóa ra tôi đã đ/á/nh giá quá thấp tên s/ẹo mặt kia.

Sau cơn xóc nảy khiến tôi muốn ói mửa, tôi bị lôi khỏi bao tải, quăng xuống đất.

Gã s/ẹo mặt ngồi xổm trước mặt tôi, khác hẳn vẻ hung hãn ban nãy, gã mơn man khuôn mặt tôi bằng nụ cười tươi rói: "Đàn ông đẹp trai như cậu hiếm lắm. Không vắt kiệt giá trị còn lại thì phí của giời."

Hóa ra gã là một trong những chủ của ổ m/ại d@m ngầm.

Gã không muốn tôi ch*t. Gã muốn tôi ki/ếm tiền cho gã.

Đầu óc quay cuồ/ng, tôi bị nhét một gói th/uốc vào miệng. Gã hô hào: "Ai hứng thú với đàn ông thì vào đây! Cùng nhau dạy dỗ cậu bạn mới này cho ngoan!"

Mấy người đàn ông gầm gừ cười, xông lên như lũ sói.

Người tôi mềm nhũn, lại bị trói bằng dây thừng, chống cự vài cái đã bị hàng chục bàn tay ghì ch/ặt. Lần đầu tiên, lòng sát ý trào dâng mãnh liệt. Tôi muốn tất cả bọn chúng phải ch*t.

Chỉ cần hết th/uốc, cởi trói, tôi sẽ lần lượt kết liễu từng đứa.

Bỗng bên ngoài hỗn lo/ạn.

Tiếng chạy nhốn nháo, tiếng hét thất thanh nổi lên khắp nơi.

Cửa tầng hầm bị đạp tung. Gã đàn ông đang chuẩn bị cởi quần trên người tôi bỗng trợn mắt, cổ ngoẹo sang bên - tắt thở.

R7 xông vào trong biển m/áu. Gương mặt điển trai văng vài vệt m/áu.

Hắn xách x/á/c tên cưỡ/ng hi*p lên, nghiêm túc nói: "Xin lỗi Quế Lâm, tôi không thích việc hắn định làm với em. Nếu cảm thấy quá m/áu me, em có thể nhắm mắt lại."

Nói rồi, cánh tay cơ khí kia vặn mạnh. Đầu tên c/ôn đ/ồ lìa khỏi cổ, m/áu phun tóe loang khắp sàn.

R7 vứt x/á/c gã như đồ rác rồi tiếp tục giải quyết những kẻ còn lại cùng mấy tay chân chạy vào ứng c/ứu.

Hắn cư/ớp d/ao và sú/ng của đối phương. X/á/c người ngổn ngang khắp nơi, kẻ ch*t người sống, m/áu chảy thành sông.

Đá văng th* th/ể có lỗ đạn xuyên trán, R7 ngồi xổm cạnh tôi. Đôi mi dài dính m/áu, lớp da sinh học bên má trái rá/ch một đường. Gương mặt vốn vô h/ồn bỗng nở nụ cười nhẹ.

"Quế Lâm, tôi tìm em lâu lắm."

Hắn nghiêng đầu cho tôi xem vết rá/ch trên mặt: "Tôi bị ai đó lỡ tay c/ắt vào mặt. Về nhà em phải vá lại cho tôi đấy."

Đêm ấy trăng tròn vành vạnh.

R7 đưa tôi ra khỏi tầng hầm, phía sau lưng là ngọn lửa bốc cao ngất trời.

Ngọn lửa ấy không do hắn châm. Chỉ là chiếc lồng đen tối không ánh mặt trời bị hắn một mình khuấy đảo. Tất cả những kẻ muốn đào tẩu đều không kìm được nữa.

R7 chẳng mảy may quan tâm ai sống ai ch*t.

Hắn nói: "Quế Lâm, chúng ta về nhà thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
11 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Tôi Bị Trúc Mã Bắt Chịu Trách Nhiệm

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà tôi thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Omega phát tình tối qua là ai?” Nhìn vẻ mặt chán ghét của Cố Chước, tôi theo bản năng nói dối. “Làm sao tôi biết được.” “Chẳng lẽ là tôi sao?” “Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng nắm tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất được chứ. Cố Chước ghét Omega nhất mà. Để che giấu chuyện mình phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm. Buổi tối thì trắng đêm không về. Nhìn đôi mày mắt ngày càng u ám của Cố Chước, tim tôi đập điên cuồng, cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó. Vì vậy tôi lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn nên đang lên lớp lại xuất hiện sau lưng tôi như bóng ma. Bóng dáng cao lớn phủ xuống. “A Bạch.” “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi như vậy?”
ABO
Boys Love
0
Vô Tận Chương 30