Dạ Sắc Thượng Thiển

Chương 16

04/12/2024 21:28

“Điểm Trúc, quả nhiên là ngươi! Năm đó ngươi t à n s á t gia môn ta, nay ta sẽ để ngươi trả lại m á u bằng m á u!”

Điểm Trúc không hề bị lời k h i ê u k h í c h này làm t ứ c g i ậ n, ngược lại, nàng ta nhìn về phía Cung Thượng Giác, chuyển hướng câu chuyện, hỏi: “Đây chính là người mà ngươi si mê sao, ha ha... một vị tướng quân thao lược tính toán, đến cuối cùng lại biến thành kẻ xung phong nơi trận mạc, thật thú vị…”

Cung Thượng Giác ngẩng đầu, ánh mắt u ám thấm đẫm s á t k h í, khí chất lạnh lùng vốn có của hắn đột ngột biến thành âm u t à n b ạ o, người dưới tấm áo choàng tuy không chút s ợ h ã i nhưng vẫn không khỏi nhìn thêm hắn một lần.

“Ánh mắt ngươi t à n n h ẫ n giống như người trong Vô Phong của ta, nếu ngươi sinh ra ở Vô Phong, chắc chắn là một tồn tại á c m ộ n g trong thế gian… Nhưng mà, ngươi đã có nhược điểm, tình yêu, thứ ngọt ngào như canh mật, chính là thứ n g u y h i ể m nhất.”

Cung Viễn Chuỷ đứng bên cạnh môi mím c h ặ t thành một đường ngang, đôi tay nắm c h ặ t lại thành quyền, mở miệng nói: “Hôm nay, ta đảm bảo ngươi không thể bước ra khỏi đây.”

Điểm Trúc không nói gì, ngược lại, người đứng bên cạnh nàng ta, giọng nói trầm đục, nghe như kim loại vang lên: “Những lời n g ô n g c u ồ n g của các ngươi! G i ế t các ngươi còn dư sức…”

Lời vừa dứt, từ ngoài đại điện, đám người vọt xuống không trung, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng: “Ta xem xem là ai ở đây dám ồn ào nói sẽ g i ế t đệ đệ ta!”

“Ca, Tử Thương tỷ tỷ!”

Thượng Quan Thiển nghe thấy, nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa…

Dẫn đầu là Cung Tử Vũ, Vân Vi Sam, Cung Tử Thương, Kim Phồn, Tuyết Đồng Tử và một đám người đi theo, s ầ m s ậ p tiến về giữa đại điện.

Cung Tử Vũ nhìn về phía Cung Viễn Chuỷ nói: “Chúng ta nhận được thư của đệ liền lập tức tới đây, tất cả là nhờ vào Tử Thương tỷ tỷ chế tạo ra đôi cánh bay, có thể đi ngàn dặm trong ngày.”

Đó là do Cung Thượng Giác s a i n g ụ c tốt truyền tin, muốn thẩm vấn toàn bộ phủ, tức là toàn bộ Cung môn, ý tứ của Cung Thượng Giác, Cung Viễn Chuỷ cũng hiểu được phần nào.

Cung Tử Thương quan sát xung quanh, l i ế c nhìn Điểm Trúc và những người bên cạnh với vẻ k h i n h m i ệ t, còn lườm họ vài cái nhưng cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bộ trường sam của Thượng Quan Thiển, vội vã kêu lên: “Thượng Quan Thiển! Kim Phồn, đây... đây là Thượng Quan Thiển!”

Kim Phồn vội vàng kéo Cung Tử Thương lại, nói: “Bình tĩnh bình tĩnh, ta đã thấy rồi.”

“Ô... không lạ gì, mỗi năm Cung Thượng Giác có vài ngày không có ở Cung môn, cái tên băng sơn này ngoài công vụ ra chẳng có bạn bè nào, hóa ra là vì ngươi…” Nàng ta hoàn toàn quên m ấ t Điểm Trúc còn đứng đó, thoát khỏi tay Kim Phồn, bước tới trước mặt Thượng Quan Thiển, k í c h đ ộ n g nói: “Ngươi không biết đâu, sau khi ngươi rời đi, Cung Thượng Giác gần như còn đ á n g s ợ hơn trước, mỗi ngày nhìn vào chậu hoa mà như m ấ t h ồ n, ta nói ngươi nghe…”

Cung Thượng Giác bất ngờ ho nhẹ, l i ế c mắt về phía Kim Phồn, như muốn nói: Quản lý vợ ngươi đi. Kim Phồn x/ấu hổ gãi mặt, cười cười với hắn, rồi lại kéo nàng về, thì thầm nói: “Chuyện của bọn họ để bọn họ tự giải quyết đi, giờ...” Hắn ta đưa tay ra hiệu về phía đám người đang đứng phía trên: “Hiện giờ vẫn còn việc chính.”

Cung Tử Thương nhanh chóng điều chỉnh lại y phục, vội vàng nói: “Đúng rồi đúng rồi, xử lý bọn họ trước.”

Vân Vi Sam bước lên một bước, nói: “Ngươi g i ế t muội muội ta, g i ế t nghĩa mẫu của ta, cộng thêm sư phụ ta, hôm nay ta sẽ tính sổ tất cả.”

Cung Tử Vũ rút thanh k i ế m dài, nói: “Ngươi tính kế g i ế t cha ruột và nghĩa mẫu của ta, g â y l o ạ n giang hồ, hôm nay ta sẽ đòi lại công đạo!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm