Váy Cưới Oán Linh

Chương 6

23/02/2025 01:39

Diệp Hàm ngậm thìa trong miệng, bật video call. Ánh mắt liên tục liếc về phía tôi.

Điện thoại vừa kết nối, giọng nói quen thuộc vang lên: "Hàm Hàm cục cưng, ngày mai anh không đón em được."

Diệp Hàm giả bộ vuốt tóc mai, giọng eo éo khiến tôi nổi da gà: "Anh Hoài~ Nhìn anh xanh xao quá, nghỉ ngơi đi nhé! Em không sao đâu~"

Nghe vậy, linh tính tôi mách bảo điều chẳng lành.

Nhân lúc Diệp Hàm đỏ mặt tán tỉnh, tôi gi/ật lấy điện thoại.

Tống Hoài thở yếu ớt trên giường, mặt tái nhợt y hệt Diệp Hàm hôm qua.

"Diệp Đồng! Dù thích anh cũng đừng cư/ớp điện thoại người khác như thế!"

"Anh chỉ yêu mỗi Hàm Hàm, em từ bỏ đi!"

Tôi trợn mắt: "Thằng b/ệnh!"

Quăng trả điện thoại.

Dù nghĩ hắn đáng ch*t, hắn và Diệp Hàm nên bám ch/ặt lấy nhau cho khỏi hại người, nhưng việc này hắn vô can.

Tội hắn chưa tới mức phải ch*t.

Do dự hồi lâu, tôi quyết định ra ngoài ngăn Hồng Nương.

Đêm đen như mực, đèn đường vàng vọt soi lối quanh co.

Vừa tới chung cư Tống Hoài đang ở, tiếng kính vỡ ầm ầm từ trên cao vang lên.

Tôi lùi nhanh về sau.

"Đùng!"

Mặt đất rung chuyển.

Tống Hoài nằm sõng soài trước mặt, mắt trợn ngược.

Hỏng rồi!

Tới muộn mất rồi!

Luồng khí đen cuồn cuộn từ trên cao đáp xuống, Hồng Nương hiện nguyên hình.

Cái đầu trên tay nàng dựng đứng tóc tai, ngậm cánh tay đẫm m/áu của Tống Hoài.

M/áu nhỏ giọt từ khóe miệng nhuộm đỏ mặt đường.

Xem ra bị lừa khiến oán khí Hồng Nương tăng gấp bội.

Nàng vừa thấy tôi đã lao tới, hàm răng đen nhánh nhe ra đòi x/é x/ác.

Tôi vung bùa chú ra, thừa cơ rút bầu pháp khí.

Năm xưa, một đạo cô tên Diệp Nhất Ngôn từng dạy tôi câu chú này.

Tập trung niệm chú, luồng khói đen bị hút vào bầu.

Thở phào vuốt bầu: "Xong rồi, ngủ yên đi."

Kiểm tra th* th/ể Tống Hoài, đúng như dự đoán, tà váy bị Diệp Hàm may thành áo body cho hắn mặc.

Nhưng vải vẫn còn thiếu mảng.

Linh tính báo động, tôi báo cảnh sát rồi hối hả chạy về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0