"Anh gặp chuyện gì, kể đi. Vén chăn ra trước đã, không tôi nghe không rõ."

Trùm chăn không khó chịu sao?

"Không được không được, tôi không dám. Bên ngoài có m/a. Giờ chỉ có cái chăn mới bảo vệ tôi."

[+1, gặp m/a thì trùm chăn an toàn nhất.]

[Anh bạn, nhớ thu cả chân vào nhé. Thế mới an toàn.]

"Dừng."

Tôi giơ tay, "Mọi người không tôn trọng khoa học rồi. M/a thuộc âm, kỵ nhất dương khí. Gặp m/a nhỏ thì tập trung dương khí có thể khiến chúng lánh xa. Người càng đông, dương khí càng mạnh."

"Một mình anh, trốn trong chăn, ngoài r/un r/ẩy đến suýt ch*t, cũng là cơ hội cho m/a…"

"Rẹt—"

Âu Da Da Da vén phăng chăn, ánh đèn chói lóa bật sáng, "Đại sư, tôi nghe lời cô, xin nhất định giúp tôi. Khoảng 6 ngày trước, tôi đi làm về, tầm 11 giờ đêm, đột nhiên nghe tiếng bước chân sau lưng…"

"Tôi tưởng có người. Nhưng mỗi lần quay lại, phía sau chẳng có ai. Tôi sống ở khu phố cũ, ít người, mọi người nghỉ sớm. Đáng lẽ giờ đó đường phố không còn ai.

"Từ hôm đó, đêm nào về nhà tôi cũng nghe tiếng bước chân."

"Cho đến khi tôi bước vào cửa, âm thanh mới biến mất."

"Không chỉ vậy, đồ ăn tôi gọi cũng rất kỳ lạ. Bất kể tôi gọi quán nào, đồ ăn mang đến luôn xuất hiện, xuất hiện..."

"Xuất hiện cái gì?"

Món mì bò tôi gọi đã tới, tay nghề ông chủ rất tốt.

Thơm phức.

Âu Da Da Da nuốt nước bọt ừng ực, "...gián. Không ít hơn 10 con, toàn gián. Đều còn sống, nhiều lần tôi mở hộp ra, vài con nhanh nhẹn liền bò theo tay tôi, bò lên không ngừng..."

[...Đừng nói nữa, tưởng tượng thôi đã muốn nôn rồi.]

[Eo ôi— kinh t/ởm quá! Sởn da gà!]

[Anh bạn này chắc bị ai đó trêu rồi. Nghĩ kỹ xem, dạo này có đắc tội ai không?]

"Không thể nào, tôi sống rất hòa thuận với bạn bè đồng nghiệp. Hơn nữa, tôi chỉ là vai phụ, ai lại bỏ công sức trêu chọc tôi? Vả lại, lần nào tôi cũng chọn quán khác nhau."

Tôi húp mì, không lên tiếng.

Tạ Mặc Sâm che miệng, cúi đầu nhìn bát nước dùng bóng dầu, rồi lại nhìn tôi đang tập trung ăn mì, lén lút giơ ngón tay cái.

"Nói tiếp đi." Tôi cắn miếng thịt bò.

Âu Da Da Da lại hiểu lầm ý tôi: "Những gì tôi nói đều là thật." Anh ta lấy điện thoại khác ra, mở video lên: "Đại sư, tôi còn quay video nữa. Cô xem."

Trong video, trên đĩa cơm rang màu vàng nhạt, vài con gián nâu sậm đang bò loanh quanh với sức sống mãnh liệt.

Không biết anh ta dùng điện thoại hiệu gì, chụp rõ đến từng sợi râu của lũ gián.

Như sắp chọc thủng màn hình vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
5 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 40: Trò chơi ở khách sạn
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
2.07 K
Bại Tướng Chương 31: Chú căn bản không thích cháu!
Thiên Quan Tứ Tà Chương 58: Lời nguyền vẫn còn