Sư tôn thấy ta giải thích xong, bèn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
"Đã vậy, ta xin phép đưa A Lăng về trước."
Chưởng môn sư thúc mệt mỏi xua xua tay, xem ra là chê bai chúng ta làm chậm trễ sự tao nhã của ông ấy rồi.
Bạch Cẩm vẫn không từ bỏ ý định, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.
"Chưởng môn, đệ tử nguyện lập tâm m/a thệ, thực sự tận mắt nhìn thấy m/a khí trên người Lăng Phong sư đệ!
Phải hay không, chỉ cần nghiệm linh cốt của hắn là biết ngay, lẽ nào ngài muốn vì tình riêng mà bao che cho kẻ gian sao?"
Ta cau mày.
Bị cái tên n/ão heo này mèo m/ù vớ cá rán đ/âm trúng rồi, huyết mạch m/a chủng của ta quả thực không thể chịu nổi bài kiểm tra này.
Mắt thấy chưởng môn vì muốn kết thúc chuyện này đã sai đại sư huynh xuống đây để bắt mạch linh cốt của ta.
Ta siết ch/ặt lòng bàn tay, do dự.
Có nên né tránh không?
Nhưng liệu sư tôn có nghi ngờ ta không?
Thấy tay đại sư huynh sắp chạm tới, ta cắn răng vừa định lùi lại.
Lại thấy thanh ki/ếm Giáng Tuyết x/é gió bay tới, hất văng Huyền Dực ra xa năm bước.
Ta sững sờ nhìn pháp khí bản mệnh kia, ngẩng đầu lên nhìn sư tôn.
Chỉ thấy sư tôn nhướng đôi mày sắc bén, giọng nói lạnh như sương tuyết, linh lực như thủy triều lan tỏa cuồn cuộn chấn động xung quanh:
"Bản tôn muốn xem thử, hôm nay, kẻ nào dám kiểm tra đồ nhi của Hạc Thanh Y ta?"
Trái tim ta gi/ật thót.
Sư tôn, có phải đã biết chuyện gì rồi không?