TA LÀ THỨ MẪU CỦA TIỂU ĐIỆN HẠ

Chương 1.2

26/01/2025 18:46

Thái tử thường xuyên ốm yếu, bệ/nh tật đến như núi đổ, chẳng bao lâu đã q u a đ ờ i...

Còn ta là con gái của t ộ i t h ầ n, mười bốn tuổi vào cung, mười lăm tuổi hầu hạ bên cạnh Thái tử, tận tâm tận lực ba năm.

Giờ đây mới chỉ mười tám xuân, ta không thể b ồ i t á n g cùng ngài ấy.

“Giang *Lương Viên, Thái tử đã đi, ngươi...”

*Lương Viên: là danh xưng đồng thời là một chức vụ không chính thức(vì không có tài liệu ghi chép) trong các cấp bậc của quan lại ở Thái Y viện, có thể hiểu đây là 1 chức vụ làm công việc chăm sóc bệ/nh nhân, sắc th/uốc hoặc đại phu. Ngữ cảnh này từ “Lương Viên” cũng có thể là danh hiệu được ban cho thiếp.

Lời của lão thái giám vang vọng bên tai.

Thánh chỉ trong tay ông ta lắc lư, như thể ngay giây phút tiếp theo ta sẽ được kết á n t ử, vậy thì đành đi trên băng mỏng trong Đông Cung này.

Khi rước t a n g, ta chợt nảy ra một ý tưởng, lập tức ôm c h ặ t lấy Hoàng Thái tôn, người đang mặc áo t a n g, ta vừa ôm vừa khóc thật lớn tưởng nhớ vi tiên Thái tử :

“Ngọc nhi, sau này di nương và con, hai người chúng ta chỉ còn biết nương tựa vào nhau, sao Thái tử lại nỡ bỏ rơi chúng ta.”

“Sao lại để con còn nhỏ mà không còn thân phụ, để ta thứ mẫu đương xuân m ấ t đi phu quân cơ chứ!”

Hoàng Thái tôn Tần Ngọc là con trai duy nhất của Thái tử.

Hoàng đế thiếu thời tranh giành ngôi báu với các vương tôn khác, khiến Thái tử từ nhỏ đã bị người khác h/ãm h/ại.

Sau này, Thái tử và nữ y sư bên cạnh dần dần nảy sinh tình cảm.

Đáng tiếc, vị nữ y sư ấy sau khi sinh ra Hoàng Thái tôn Tần Ngọc đã rời xa nhân thế.

Thái tử sức khỏe yếu, bên cạnh chỉ có vài người thiếp hầu hạ, trong đó chỉ có ta được phong vị.

“Vô lễ!”

“*Cô và ngươi có liên quan gì? Ngươi là gì của cô?”

*Cô: cách xưng hô nhằm tự ám chỉ mình là cô nhi, đồng thời cũng là một cách xưng ta trong hoàng tộc

Tần Ngọc thân thể r u n r ẩ y.

Hắn được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng đế, rất ít khi quay về Đông Cung, và luôn lạnh nhạt với chúng ta - những người thị thiếp của Thái tử.

Hắn chưa từng bị nữ nhân nào ôm c h ặ t như vậy.

Nếu không phải vì bóng dáng ngoan ngoãn của hắn lúc nhỏ, ta đã nghi ngờ lão Hoàng đế dùng đế giày đ á n h hắn rồi.

Nên giờ đây hắn mới trở thành bộ dạng như vậy.

“Tiểu Điện Hạ, người có thể không nhận thiếp...”

Bây giờ ta ở dưới mái hiên này.

Đến mức này rồi, ta có thể để cho hắn thoát khỏi tay mình sao?

Trong lòng quyết tâm hơn bao giờ hết, phải nắm c h ặ t chỗ dựa trước mắt, vị Thái tử mới của Đông Cung.

Ta đ a u l ò n g nói:

“Thân phận của tiểu nữ thấp kém, đương nhiên không xứng làm di nương của Tiểu Điện Hạ, nhưng trước khi Thái tử ra đi, ngài đã dặn dò, bảo ta nhất định phải chăm sóc tốt cho Tiểu Điện Hạ.”

Thái tử bệ/nh nặng như núi đổ, người cũng đã không tỉnh lại nữa, ta là người duy nhất hầu hạ bên cạnh, dĩ nhiên là muốn làm sao cũng được.

Hơn nữa, thân phụ khi l â m c h u n g không nỡ rời xa đích tử duy nhất, thật là lẽ trời!

Ta ôm c h ặ t không buông.

Tần Ngọc chỉ là một cậu bé mười bốn tuổi, lại thích thể diện, chỉ có thể run run môi, mặt đỏ bừng, thấp giọng quát:

“Giang thị, ngươi... thả cô ra trước đã!”

“Thế này thì ra thể thống gì nữa!”

Ta khóc lóc thảm thiết, các cung nữ kéo mãi cũng không ra.

Nếu hôm nay hắn không nhận ta là thứ mẫu, ta sẽ không buông tay!

Hoàng Thái tôn bị ta làm cho quần áo x ộ c x ệ c h.

Ta vừa khóc, vừa ghé tai hắn nói:

“Tiểu Điện Hạ thưở nhỏ còn cần ta ôm ấp, dỗ dành khi ngủ, ngài mỗi đêm đều s ợ tiếng sấm đầu mùa, quấn quít lấy ta đến khi mặt trời lên cao.”

“Khi đó đâu nghe ngài luận qua thể thống gì nhỉ!”

Tần Ngọc mặt càng đỏ bừng, trên cổ hiện rõ gân xanh, có thể thấy hắn đang rất cố gắng để thoát khỏi tay ta.

Ngay từ khi vào cung ta vốn không phải là thiếp của Thái tử.

Nói ra cũng là duyên phận.

Trước đây công việc của ta là cung nữ chăm sóc Tần Ngọc, phục dịch hắn một năm rưỡi, thật sự có phần thân thiết hơn các thị thiếp khác của Đông Cung.

Khi đó hắn đã mười tuổi, còn quấn quít ta để ta dỗ ngủ, thấy những ký ức đen tối này không thể trốn tránh, hắn mặt đỏ bừng nói:

“Ngươi thật là vô lý!”

“Khi đó ta còn nhỏ, giờ ngươi đã là thứ mẫu của cô, sao có thể như trước mà kéo kéo lôi lôi?”

Hắn đã nhận ta.

Ta xúc động đến rơi nước mắt.

Năm đó, chính vì Tần Ngọc quá bám lấy ta, cũng có thể nói là quấn quít.

Lão Hoàng đế s ợ, mầm mống duy nhất của Thái tử này sẽ bị các cung nữ dạy hư, nên quyết định tự mình nuôi dạy.

Tần Ngọc được đưa vào cung, trước đó còn rất lưu luyến ta.

Hắn khóc hỏi ta:

“Phù tỷ cũng không cần Ngọc nhi nữa sao?”

“Sẽ giống như mẫu thân vậy, Ngọc nhi sẽ không còn gặp được nữa sao?”

Thái tử thấy Tần Ngọc như vậy, khen ta dịu dàng, biết chăm sóc người khác.

Dù sao cũng đã khiến cháu trai nhỏ của Mộc Mộc mở miệng.

Sau đó, Thái tử đã bảo ta đến bên cạnh hầu hạ sinh hoạt.

Tần Ngọc còn nhỏ, mở to mắt, không thể tin nhìn Thái tử lúc đó, giọng nói r u n r ẩ y:

“Phụ thân.”

Ánh mắt ấy thật tội nghiệp, giống như khi Thái tử tịch thu thanh k i ế m gỗ nhỏ của hắn, còn thêm một chút p h ẫ n u ấ t không thể làm gì khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67