Thanh Xuân Trên Những Trang Giấy

Chương 19.

04/05/2026 20:41

"Ngày 7 tháng 7 năm 2020 —— Nắng —— Thứ Ba.

Hôm nay là ngày diễn ra kỳ thi đại học.

Năm sau sẽ đến lượt chúng ta rồi.

Cậu có cảm thấy sợ hãi không?

Tôi đã thử giải đề thi đại học năm nay rồi.

Nhiều lúc thực sự cũng cảm thấy bất lực vô cùng.

Có quá nhiều chuyện bản thân mình chẳng hề có tư cách để quyết định.

Rõ ràng là cuộc đời của chính tôi.

Thế nhưng người nắm quyền chỉ huy lại chẳng phải là tôi.

Có đôi khi tôi mãi vẫn không tài nào nghĩ thông được.

Rằng tại sao trong một thành phố chỉ bé tẻo teo thế này.

Mà cứ rẽ qua một góc phố là lại lỡ mất nhau.”

"Ngày 20 tháng 8 năm 2020 —— Nắng —— Thứ Năm.

Hôm nay hiếm hoi lắm mới có được một cơ hội thở phào sau mớ bài vở ngập đầu.

Ngồi buôn chuyện với một cậu bạn.

Cậu ta kể rằng mình đã có người trong mộng rồi.

Cậu ta bảo cái đồ cổ hủ cứng nhắc như tôi làm sao hiểu thấu được tâm trạng của cậu ta lúc này.

Tôi đáp lại rằng tôi hiểu chứ.

Cậu ta tỏ vẻ vô cùng sửng sốt.

Cậu ta bảo tôi giấu kỹ quá.

Bình thường chỉ toàn thấy tôi cắm cúi viết lách, ngoài ra thì cũng chỉ rảo bước ra hành lang nhìn ra ngoài cửa sổ, đến cả chơi bóng rổ cũng chỉ lặp đi lặp lại ở những khung giờ cố định.

Tôi không màng giải thích.

Bản chất tôi vốn dĩ là một kẻ hèn nhát nhu nhược.

Tình yêu của tôi lại quá đỗi khép kín.

Đã bao lần muốn mở lời rồi lại thôi.

Tình cảm chân thành đều được giấu nhẹm trong khóe mắt ngắm nhìn từ xa.

Cả một biển tình gợn sóng sục sôi trong lòng.

Cũng chỉ đành mượn những trang giấy để gửi gắm.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Chết, Tôi Cưới Nhầm Một Tiểu Công Khóc Nhè

9
Tôi, Tống Cảnh Thần, đã chết vào năm hai mươi bốn tuổi, nguyên nhân cái chết là tai nạn xe cộ. Tài xế say rượu lái xe, sau khi tông trúng tôi thì bỏ trốn. Mẹ tôi không nỡ xa tôi, nên đã sắp xếp cho tôi một cuộc minh hôn. Bà hướng về phía không khí gọi lớn: “Con trai, lão đạo sĩ nói con đang ở trong nhà mình, con ở đâu vậy?” “Mau lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Tôi vừa bay lững lờ đến bên cạnh bà thì đã nghe thấy bà nói: “Con trai à, mẹ biết con chưa từng yêu đương, nên mẹ đã tìm cho con một cuộc minh hôn.” Minh hôn. Tôi sững người, theo bản năng mở miệng: “Mẹ đừng đùa nữa.” Làm gì có cô gái nào bằng lòng gả cho một con ma chứ, mẹ đừng ép buộc con gái nhà người ta. Được rồi, tôi lại quên mất rằng bọn họ không nghe thấy tôi nói. Mẹ tôi tiếp tục nói: “Nhưng mẹ không tìm được cô gái nào phù hợp cho con, nên mẹ tìm cho con một cậu con trai, hơn nữa cậu con trai này bát tự rất cứng, lại còn rất đẹp, con nhất định sẽ thích.” Lần này tôi lại sững sờ thêm lần nữa. Con trai? Không phải chứ, mẹ. Nhà ai bình thường lại ghép minh hôn cho con trai mình với một cậu con trai vậy?
Boys Love
Linh Dị
0