Điện thoại đinh đinh thông báo tin nhắn.
Nhóm chat vắng lặng bấy lâu bỗng sôi động hẳn lên.
Bạn A: [Tin chấn động, thiếu gia Ôn dẫn con về nước! @Ôn] Kèm theo là một bức ảnh.
Trong khung cảnh nhộn nhịp của sân bay, người đàn ông cao lêu nghêu bế một đứa trẻ, đứa trẻ ngoan ngoãn áp mặt lên vai đàn ông, để lộ nửa bầu má căng tròn, không rõ mặt mũi.
Tôi nhíu mày. Không ngờ lại bị chụp lén.
Bức ảnh lập tức làm cả nhóm dậy sóng.
Bạn B: [Trời đất, thật hay đùa đấy? @Ôn.]
Bạn C: [Không thể nào, tôi còn chưa nhận được thiệp đính hôn, thiệp cưới, thiệp trăm ngày @Ôn.]
Bạn D: [Bảo không cưới không đẻ, ai ngờ cậu vượt mặt cả lũ @Ôn.]
Bạn A: [Đừng giả ch*t @Ôn.]
Tôi đành gõ phím trả lời.
Tôi: [Chưa cưới, con đẻ.]
Bạn A: [Hừ.]
Bạn B: [Hừ hừ.]
Bạn C: [Hừ hừ hừ.]
Phó Tông Di: [Ha.]
Ch*t. Quên mất thằng khốn này cũng trong nhóm rồi.
Tôi lặng lẽ thoát nhóm, chặn tin nhắn.
Ngay sau đó tôi lại nhận được tin nhắn của Trần Tư.
Trần Tư: [Về nước mà không nói với tôi? Con trai nuôi của tôi đâu?]
Trần Tư: [À này, dạo này tránh thằng Phó Tông Di ra nhé, gã đấy mấy năm nay không tìm được người trong mộng, tính khí càng ngày càng quái gở, chuyện cậu cho th/uốc năm xưa chắc hắn vẫn nhớ như in, đừng chọc vào.]
Trần Tư: [Con trai nuôi đáng yêu thế này của tôi sao lại giống thằng khốn ấy thế nhỉ.]
Tôi nhớ lại phản ứng của Trần Tư lần đầu gặp Ôn Đậu Đậu.
Hắn suýt nhảy dựng lên: "Con của Phó Tông Di? Cậu lấy đâu ra vậy?"
Tôi: Tuyệt đối. Không thể để Ôn Đậu Đậu xuất hiện trước mặt Phó Tông Di.
Sau một thời gian ổn định. Ôn Đậu Đậu dần thích nghi với cuộc sống trong nước. Ngày ngày làm bố mẹ tôi cười không ngậm được miệng.
Có lẽ do một sự thỏa hiệp ngầm. Hai cụ chẳng ai hỏi tôi Ôn Đậu Đậu là con của ai. Khiến tôi thấy nhẹ nhõm phần nào.
Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Tôi chọn cho Ôn Đậu Đậu một trường mẫu giáo phù hợp.
Cậu nhóc mặc áo sơ mi nhỏ, quần yếm, đội chiếc mũ vàng tươi của trường. Đeo chiếc bình nước Milo yêu thích. Hùng dũng khí thế ngất trời. Được cô giáo nắm tay dắt vào khuôn viên trường.
Vốn thích náo nhiệt, Ôn Đậu Đậu vui đến mức chẳng thèm ngoái đầu.
Tôi mỉm cười. Định quay người rời đi. Ngoảnh lại. Chạm ngay ánh mắt ai đó.
Đồng tử tôi co rúm lại. Phó Tông Di!
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, ống tay xắn đến khuỷu, lộ ra cánh tay rắn chắc nổi gân xanh. Sống mũi cao đeo kính, làm dịu đi phần nào vẻ hung dữ của đôi mắt. So với vài năm trước trông chín chắn hơn hẳn.
Phó Tông Di ngước mi mắt xanh mỏng. Đường cong khóe miệng lạnh lùng cứng nhắc.
Tôi nghe hắn lên tiếng: "Con cậu đấy à?"
Cộp một tiếng. Tôi theo ánh mắt Phó Tông Di nhìn qua. Thấy thứ đang áp mặt vào kính vẫy tay với tôi…
Khuôn mặt nhỏ của Ôn Đậu Đậu bẹp dí vào mặt kính, dán thành ba chiếc bánh bao thịt. Một cái trên trán, mỗi bên má một cái. Mũi cũng biến thành mũi heo con. Trừu tượng, mờ ảo. Chẳng rõ tròn hay dẹt.
Phó Tông Di nhướn mày: "Khá là đ/ộc đáo."
May thay. Sau khi Phó Tông Di thu hồi ánh mắt, Ôn Đậu Đậu cũng được cô giáo bế đi.
Tôi định thần lại, cố tỏ ra thư thái: "Tổng giám đốc Phó, lâu quá không gặp, trùng hợp thế."
Tên này không phải ngửi thấy mùi m/áu chạy đến trả th/ù đấy chứ?
Phó Tông Di ngước mắt nhìn tôi. Không lạnh không nóng, vô cùng hờ hững: "Tôi đã hứa với ông cụ nhà cậu, chuyện năm xưa xóa sổ, thiếu gia Ôn không cần căng thẳng."
Dứt lời, hắn quay người mở cửa xe phía sau. Bế xuống một cô bé xinh xắn như búp bê ngọc ngà.
Cô bé khư khư ôm ch/ặt lấy cổ hắn. Hình như không muốn đi học, mắt đỏ hoe vừa khóc.
Phó Tông Di một tay bế cô bé, một tay đỡ sau lưng bé. Hơi cúi đầu nói điều gì đó bằng giọng ấm áp. Như đang dỗ dành.
Rồi hắn phớt lờ tôi, bế con bước vào trường mẫu giáo.
Tôi nhất thời đờ người. Trong đầu lộn xộn hiện lên vô số ý nghĩ.
Hình như hắn trầm tính hơn trước.
Không phải. Phó Tông Di cũng có con rồi? Sao không một tin đồn nào?
Nghĩ đến đây, lòng tôi dâng lên một nỗi khác lạ.
Thì ra khi làm bố, hắn lại như thế này. Cũng khá dịu dàng đấy chứ.