Anh vừa định nói gì đó.
Tôi đã ngắt lời.
"Anh bảo Triệu Bình Xuyên quản cho tốt vợ mình."
"Có chồng rồi mà cứ chạy đi quấy rầy người khác."
"Thật chẳng ra thể thống gì."
Nói xong.
Tôi xoay người lên lầu.
Phía sau chỉ còn vang lại tiếng thở nặng nhọc khe khẽ của Từ Tử An.
"Huệ Niệm!"
"Hôm nay cậu đẹp quá!"
Cô bạn thân ngồi cạnh nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt đầy vẻ ngưỡng m/ộ.
"Chiếc váy cưới này cứ như được may riêng cho cậu vậy."
Tôi mỉm cười.
"Ông xã mình mời hẳn nhà thiết kế nổi tiếng ở nước ngoài."
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Lâu đài tổ chức hôn lễ đang dần hiện ra trước mắt.
Đó là địa điểm Từ Tử An đích thân lựa chọn.
Anh nói...
Đây là nơi thích hợp nhất cho một "đám cưới cổ tích".
Khi xe cưới dừng lại.
Tôi nhìn thấy Từ Tử An.
Anh mặc bộ lễ phục cao cấp được c/ắt may hoàn hảo.
Vẫn là nụ cười dịu dàng ấy.
Chú rể bước tới.
Mở cửa xe.
Đưa tay về phía tôi.
"Phu nhân của anh."
"Mời em cùng anh bước vào lễ đường."
Giọng anh rất ấm.
Tôi khẽ mỉm cười.
Đặt tay mình vào tay anh.
Bàn tay ấy...
Lạnh đến bất thường.
Mạch đ/ập cũng yếu hơn rất nhiều.
"Được."
Tôi khẽ đáp.
Rồi cùng anh sánh vai bước vào lâu đài.
Hai bên lối đi.
Cánh hoa tung bay như mưa.
Mùi hương hoa ngập tràn khắp không gian.
Chúng tôi đứng trước vị chủ hôn.
Nhìn nhau như một đôi tình nhân thật sự.
"Ngài Từ Tử An..."
"Ngài có đồng ý lấy cô Huệ Niệm làm vợ hợp pháp của mình..."
"Dù nghèo khó hay giàu sang..."
"Dù khỏe mạnh hay b/ệnh tật..."
Vị chủ hôn còn chưa dứt lời.
Bỗng...
Hệ thống loa trong lễ đường vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Từ Tử An!"
"Đừng nói là cậu thật sự muốn cưới Huệ Niệm đấy nhé?"
Tôi quay đầu nhìn anh.
Sắc mặt Từ Tử An lập tức biến đổi dữ dội.
Anh quay sang quát lớn:
"Mau tắt loa!"
Nhưng đã quá muộn.
Giọng nói của chính anh tiếp tục vang vọng khắp khán phòng.
"Vì hạnh phúc của Thanh D/ao..."
"Và cả cậu..."
"Tôi sẽ giữ Huệ Niệm bên mình."
"Tôi không yêu cô ấy."
"Cậu biết rõ mà."
"Người tôi yêu..."
"Là Thanh D/ao."
"Nhưng cô ấy đã chọn cậu."
"Vậy thì tôi chỉ có thể chúc phúc cho hai người."
Toàn bộ lễ đường ch*t lặng.
Từ Tử An siết ch/ặt tay tôi.
Thân người run lên.
"Huệ Niệm..."
"Em tin anh."
"Đó là giả."
"Là AI làm giả."
Tôi nhìn anh.
Đôi môi anh đã tím tái.
Sắc mặt cũng chuyển dần sang màu xám tro.
Đúng lúc ấy.
Một tiếng hét vang lên từ cuối lễ đường.
"Huệ Niệm!"
"Tại sao chị lại được lấy Từ Tử An?"
"Anh ấy giàu hơn!"
"Tốt hơn!"
"Tôi không phục!"
Là Tô Thanh D/ao.
Trên người cô ta đầy m/áu.
Trong tay còn cầm một con d/ao sắc.
"Triệu Bình Xuyên thích chị!"
"Từ Tử An cũng thích chị!"
"Tại sao?"
"Tại sao lúc nào cũng là chị?"
"Tôi sẽ gi*t chị!"