Cha nuôi hoàn toàn choáng váng, rồi gào lên ch/ửi tôi và Giang Hoài gài bẫy ông ta.

Tôi lấy hết can đảm đứng ra, cố nén nước mắt ngẩng đầu:

“Ông ta còn đòi tôi đưa tiền trả n/ợ c/ờ b/ạc.”

Ba tôi gi/ận dữ đứng bật dậy:

“Ông từng uống rư/ợu trêu gái bị đ/á/nh nhập viện, đã có tiền án! Sau này tôi không cho ông lại gần hai đứa trẻ nửa bước, gặp một lần tôi báo cảnh sát một lần!”

“Còn chuyện gia đình ông nuôi Yên Yên mười tám năm, yên tâm, sau này khi già yếu không tự lo được, tôi sẽ gửi tiền sinh hoạt hàng tháng.”

Cha nuôi vừa ch/ửi vừa bỏ đi.

Giang Hoài nói, còn lại một Hạo Kiên, đến thứ hai hắn sẽ giúp tôi giải quyết.

Tôi nhìn hắn với đôi mắt sáng rực:

“Anh, anh là thần duy nhất của tôi! Sau này tài sản nhà họ Giang, chúng ta chia đôi!”

13

Thứ hai, cả buổi sáng Hạo Kiên đen mặt như vừa chui ra từ hầm than, trừng tôi dữ dội.

Chuông tan học vừa vang, hắn liền xách tôi như gà con lôi vào nhà vệ sinh nam.

“Mày chán sống rồi hả? Dám chơi tao, tin không tao khiến mày không ngóc đầu nổi ở Nhất Trung?”

Tôi nhớ lại quy trình Giang Hoài dạy.

Bước một: giả vờ sợ hãi, rơm rớm nước mắt.

“Hạo ca, tôi sai rồi, tôi sai rồi, không dám nữa!

Tôi chỉ vì hư vinh mà khoác lác, ai ngờ anh thật sự đi cùng ba tôi gây chuyện…”

Hắn chẳng động lòng, quát:

“Xin lỗi có ích gì! Nếu không tin ba mày có tiền trả, bọn tao đâu gọi cả đống rư/ợu mấy vạn một chai!”

Lúc này tôi mới biết, thì ra hắn cũng không dám nói với gia đình, mà phải vét sạch tiền bạn bè, moi hết tiền tiết kiệm để trả.

Nhưng một khi chuyện bung ra, cái mặt sĩ diện trước mọi người coi như mất sạch.

Bước hai: đưa tiền để chứng tỏ lòng trung thành.

Tôi rút ra hai vạn tiền mặt Giang Hoài nhét vào cặp từ sáng, dúi vào tay hắn.

“Hạo ca, đây là tiền lì xì còn sót lại, tất cả cho anh! Anh đừng đ/á/nh tôi!”

Vừa nức nở nói xong, Giang Hoài đã dẫn theo mấy thầy cô nghiêm nghị xông vào nhà vệ sinh.

Đúng lúc bắt gặp cảnh tượng này.

Thầy giám thị tức đến nỗi mắt trợn ngược, suýt ngã:

“Hạo Kiên! Cậu dám tống tiền, đ/á/nh đ/ập học sinh ngay trong Nhất Trung sao!”

14

Hạo Kiên cứng họng, không thể chối.

Những bức ảnh hắn gửi cho tôi, lời u/y hi*p, cả chuyển khoản tám vạn đều trở thành bằng chứng mạnh mẽ.

Cuối cùng, giữa việc báo cảnh sát và gọi phụ huynh, Giang Hoài chọn cách thứ hai.

Cha mẹ hắn vội vã chạy đến trường, ông bố to b/éo vừa tới đã t/át hắn hai cái trời giáng.

Thầy cô vội vàng can ngăn, khuyên nên nói chuyện tử tế.

Khung cảnh hỗn lo/ạn vô cùng.

Hạo Kiên bị ghi lỗi nặng, nhưng nhờ cha hắn ra sức xoay xở nên không bị đuổi học.

Dù vậy, chuyện này lan khắp trường, hắn phải nghỉ học vài tháng, cuối cùng bị gửi ra nước ngoài.

Tôi hỏi Giang Hoài, sao không báo cảnh sát?

Hắn đáp:

“Nó đã đủ 18 tuổi, nếu giờ có tiền án thì đi du học sẽ khó.”

Tôi không hiểu: chẳng phải càng tốt sao? C/ắt đ/ứt tương lai hắn luôn, với cái thành tích rá/ch nát đó thì cũng chẳng vào nổi trường nào.

Giang Hoài cười đầy thâm sâu:

“Nếu ở lại trong nước, chưa chắc nó không vì h/ận em mà làm liều. Nhưng ra nước ngoài thì chẳng liên quan gì nữa. Hơn nữa thế giới ngoài kia vừa lo/ạn vừa hấp dẫn, loại như nó, biết đâu lại tự hủy đời mình.”

Tôi rùng mình, nói hắn diễn giỏi, tâm cơ mạnh, thật đ/áng s/ợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm