Đầu óc tôi bỗng ù đi, khi tỉnh táo lại thì mắt mờ đi trắng xóa, chẳng nhìn rõ gì nữa.

Tay nắm cửa xe bị gió rét c/ắt như d/ao, gần như đông cứng lại.

Tôi dồn hết sức lực cuối cùng, móc được tay nắm cửa, gồng mình gi/ật mạnh cánh cửa đóng sập lại!

Chưa kịp thở phào, khi quay người lại, một luồng hàn khí buốt xươ/ng đã phả vào mặt.

Trên ghế phụ của tôi đang ngồi một người!

Một người đông cứng, toàn thân phủ đầy tuyết!

Nhưng làm sao lại có người lạ trên xe tôi chứ?

Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, cố gắng điều chỉnh tầm nhìn cho rõ ràng, tôi muốn nhìn thật rõ kẻ đang ngồi bên cạnh mình là ai?

Nhưng khi thực sự nhìn rõ, tim tôi như ngừng đ/ập.

Tôi thấy chính mình!

Người bị ch*t cóng chính là tôi?

Trong khoảnh khắc ấy, nỗi k/inh h/oàng tràn ngập.

Nhưng rất nhanh, tôi lấy lại bình tĩnh.

Từ nhỏ tôi đã có m/áu liều, tính khí nóng nảy, càng nguy hiểm lại càng không biết sợ.

Tôi đoán chừng, có lẽ cơ thể mình đang mất nhiệt, sinh ra ảo giác.

Nếu là người khác, chắc giờ đã h/oảng s/ợ bỏ chạy khỏi xe.

Nhưng tôi biết rõ, mình không thể rời khỏi buồng lái.

Bước ra ngoài, tôi sẽ ch*t nhanh hơn.

Tôi với tay xuống gầm ghế lôi ra một chai rư/ợu trắng - thứ rư/ợu nặng nhất tôi m/ua được ở địa phương.

Khi vặn nắp chai, x/á/c ch*t trên ghế phụ bỗng cử động!

Hắn quay cổ cứng đờ, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi bất động, ánh mắt đối diện với đôi mắt vô h/ồn ấy, nhìn hắn từ từ giơ tay về phía mình.

Không để ý đến bàn tay đang vươn tới, tôi ngửa cổ tu ừng ực mấy ngụm rư/ợu lớn.

Chất lỏng cay x/é tràn qua cổ họng, để lại vị tanh nồng.

Nhắm mắt uống liền mấy hớp, đợi đến khi cồn khí bốc lên, trong người dâng lên luồng hơi ấm.

Khi mở mắt ra lần nữa, buồng lái đã trở lại bình thường.

X/á/c ch*t băng giá kia, tựa như chưa từng tồn tại...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
8 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
11 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm