3.

Đang khó chịu thì làm gì giờ? Đương nhiên là khiến người khác khó chịu rồi, vậy tôi mới sảng khoái chứ.

Tôi ở lại văn phòng của Giang Thành đặt đồ ăn ngoài, mới vừa bưng lên, Giang Thành liền mở cửa bước vào.

Nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn ngon, mắt anh sáng lên: "Viện Viện, em mang bữa trưa đến cho anh à? Anh hạnh phúc quá!"

“Không phải." Tôi lập tức múc cơm bỏ vô miệng: “Đồ ăn của em, anh muốn ăn thì tự đi mà đặt.”

Anh lộ ra dáng vẻ tủi thân, nhìn tôi một cách tội nghiệp: “Viện Viện, em không còn yêu anh nữa hả?”

Tôi lắc đầu: “Không, em yêu anh, bởi vậy anh đứng bên cạnh nhìn em ăn thì em mới thấy hạnh phúc hơn”

Có lẽ Giang Thành thật sự mệt mỏi, anh cười khẽ, tiện tay kéo ghế đến ngồi cạnh tôi, một tay chống cằm nhìn tôi: “Nhớ anh à? Không phải đã nói qua mấy ngày nữa hết bận anh sẽ dành thời gian ở bên em sao?”

Nhìn thấy quầng thâm xanh đen dưới mắt anh, tôi không đành lòng mà gắp một miếng sủi cảo trứng đút cho anh, trong lòng thầm ch/ửi mình k/ém cỏi!

Haizz, hết cách, ai bảo hai ta là bạn thuở ấu thơ lớn lên trong cùng một sân, tình cảm mấy chục năm….

Giang Thành cười nhích lại gần, há miệng ăn hết miếng này đến miếng khác, muốn dính cả người lên người tôi, giống như một qu/ái v/ật xươ/ng mềm không có tay.

Bỗng nhiên, một tiếng kêu hoảng hốt phát ra từ ngoài cửa: "Mấy người đang làm gì vậy!?"

Tay tôi run lên, một nửa đũa th!t xào tương cá rơi vãi trên người Giang Thành, nửa còn lại đổ lên người tôi.

Sắc mặt Giang Thành còn nhiều màu sắc hơn cả th!t xào tương cá.

Anh chẳng thèm để ý đến cô gái đang che miệng ở cửa, trực tiếp quát to ra cửa: "Hứa Tam Hoa! Cô đâu rồi hả?!"

Thư ký Hứa nghe tiếng chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải tr/ợn tròn mắt, cũng may cô gặp chuyện không k/inh ho/ảng, đầu tiên là lôi Mộc Tiểu Tiểu đang đỏ mắt ra ngoài và giao cô ta cho những người khác, sau đó kiên cường bất khuất đón nhận cơn th/ịnh n/ộ của Giang Thành.

Mười phút sau, thư ký Hứa lại đi vào, đưa hợp đồng của Mộc Tiểu Tiểu cùng kết quả điều tra, chờ quyết định của Giang Thành.

Giang Thành mặc chiếc áo sơ mi bẩn đó, cau mày lật tài liệu, nói: "Chuyển cô ta đến quầy lễ tân tầng một, tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở tầng 24 nữa."

Thư ký Hứa gật đầu nói vâng, sau đó thấp giọng nói: “Cái cô Mộc Tiểu Tiểu đó nói buổi sáng làm bẩn áo của ngài, cảm thấy có lỗi nên đã m/ua một bộ đồ dự định bồi thường cho ngài, ngài xem..."

Tôi nhướng mày, trong lòng có một loại cảm giác yên ổn “quả nhiên”.

Nữ chính trong sách chính là vậy đó, sau khi làm đổ cà phê và làm mất tài liệu, cô vẫn có thể giành được thiện cảm với tổng tài bá đạo.

Tôi liếc xéo Giang Thành, quả nhiên sắc mặt anh ấy dịu lại hai phần: "Không cần, tôi không thiếu quần áo."

Anh ấy cũng không nói thêm lời g/ay gắt nào nữa, cuối cùng nhẹ nhàng bỏ qua.

Ha, đàn ông.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0