Đợi ra khỏi địa giới âm gian, quay về nhân gian.

Chúng tôi mới dừng bước thoát thân.

Giờ phút này, mái tóc dày của Trinh Tử đã biến thành mái tóc ngắn.

Khiến cô ấy thoạt nhìn vừa nhanh nhẹn vừa sạch sẽ.

Chỉ là lần này cô ấy lại không đ/au xót mái tóc của mình, mà ngược lại phấn khích hỏi tôi:

“Thế nào thế nào? Điện hạ, lần này tớ làm tốt chứ!”

“Thực sự rất tốt!”

Khi đó tôi còn tưởng Trinh Tử sẽ x/é x/á/c Thực Mị M/a nữa.

Không ngờ là cô ấy lại nhét tóc mình vào trong cơ thể hắn ta, biến hắn ta thành trái bom, một bó đuốc đ/ốt ch/áy hắn ta.

Trinh Tử nhận được lời khen của tôi càng thêm vui vẻ.

“Đây là cách tớ và Châu Tắc Gia cùng thương lượng đó.”

Tôi nhướng mày, có phần tò mò, nhìn sang Châu Tắc Gia bị dọa sợ thành chim non, hỏi:

“Lửa anh dẫn đ/ốt Thực Mị M/a là lửa Hồng Liên Nghiệp, từ đâu tới đấy?”

Châu Tắc Gia vừa chưa hoàn h/ồn, vuốt ng/ực mình bình ổn cảm xúc.

Nghe thấy tôi hỏi, ngay lập tức lấy lại tinh thần, nhìn tôi đầy khoe mẽ, nói:

“Đương nhiên là Cửu Dương điện hạ cho rồi.”

“Sao nào, cô không có à?”

“Vậy xem ra vẫn là tôi được cưng hơn xíu nè.”

Tôi: “...”

Mẹ mày, nắm đ/ấm cứng rồi đấy!

...

Tôi đưa hai cô gái mất tích về cục cảnh sát.

Lược bớt hàng loạt quá trình tìm được bọn họ, đồng thời xóa bỏ ký ức việc này khỏi đầu bọn họ.

Bố mẹ hai nhà cảm kích không thôi.

Nắm lấy tay tôi khóc lóc.

Nhất quyết phải mời tôi ăn cơm.

Tôi không dễ gì mới từ chối được bọn họ.

Bạch Tư Vận khoác tay tôi ra khỏi cục cảnh sát, kề tai nói nhỏ.

Trùng hợp gặp được Cửu Dương đến đón tôi.

“Tiểu Tửu.”

Khóe môi anh ta thấp thoáng nụ cười, đưa tay về phía tôi.

Nhưng tôi không cử động.

Khoảnh khắc Bạch Tư Vận nhìn thấy anh ta thì mở cờ trong bụng, không ngừng nháy mắt với tôi.

Cửu Dương nhìn ra trong đó có bí ẩn, hơi nhướng mày.

Tôi nhớ đến chuyện hứa với Bạch Tư Vận, có hơi ngại ngùng sờ mũi: “À ừm… ngại quá đi mất, Cửu Dương, phải phiền anh tối nay ăn bữa tối cùng cô Bạch rồi.”

Sau đó, tôi lén kể giao dịch giữa bản thân và Bạch Tư Vận cho anh ta.

Nói xong, cũng không quan tâm anh ta đồng ý hay không đồng ý, tôi ấn Bạch Tư Vận vào lòng anh ta rồi cong mông chạy trốn.

Cửu Dương: “...” Công cụ hình người đơn thuần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8