Mèo healing

Chương 15

14/05/2025 15:39

Hệ thống đã mở đặc quyền cho tôi, biến tôi trở lại thành người.

Tôi từ phòng sách lấy giấy bút viết cho Bùi Chung Minh một bức thư.

Sau đó, tôi liếc nhìn chú mèo con trong ổ mèo, đẩy cửa bước ra.

Thang máy dừng ở tầng một từ từ mở ra.

Tôi và Bùi Chung Minh nhìn thẳng vào mắt nhau.

Anh ấy liếc nhìn tôi, bước chân vào thang máy.

Tôi lướt qua người anh, thấy hình nền điện thoại lộ ra.

Là tấm ảnh chung của tôi và anh.

Cửa thang máy từ từ khép lại.

Từ đó về sau, chúng tôi không còn gặp nhau.

Như vừa tỉnh giấc mơ trở thành người bình thường.

Khi tôi mở mắt, thứ đầu tiên thấy là trần nhà quen thuộc của b/ệnh viện.

Trên bàn chất đầy hoa huệ.

Tất cả đều do người thân bạn bè đến thăm tôi tặng.

Trong căn phòng b/ệnh trắng toát, ngay cả hoa cũng trắng muốt.

Nằm giữa không gian này, tôi luôn có cảm giác mình đã ch*t, đang nằm trong qu/an t/ài pha lê.

Cửa phòng b/ệnh từ từ mở ra.

Lâu ngày không gặp, tóc mẹ dường như thêm nhiều sợi bạc.

"Chương Chương, con tỉnh rồi à, muốn ăn gì không?"

Trước kia tôi rất gh/ét giọng điệu cẩn trọng này của mẹ.

Như thể không ngừng nhắc nhở tôi là kẻ tàn phế.

Nhưng lúc này, nhìn bà.

Mắt tôi cay cay, nghẹn giọng.

"Mẹ, con muốn chữa trị đôi chân."

Mẹ ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Cả người bà như lúng túng không thành lời.

"Tốt tốt, chúng ta chữa trị."

Quá trình trị liệu đôi chân vô cùng đ/au đớn.

Giờ tôi mới hiểu vì sao trước kia Bùi Chung Minh không cho tôi đi cùng.

Bởi quá thảm hại.

Mỗi lần tập phục hồi chức năng, tôi luôn ngã xuống theo những tư thế mất kiểm soát.

Rồi được đỡ dậy.

Lại tiếp tục ngã xuống.

Tiến triển chậm đến mức đáng thất vọng.

Nhiều lần tôi muốn bỏ cuộc.

Nhưng tôi luôn nhớ về Bùi Chung Minh.

Ngày ấy anh cũng như tôi bây giờ, vật lộn với từng động tác, sống qua từng ngày.

Anh ấy làm được.

Tôi cũng làm được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6