Bố mẹ ruột cũng đối xử rất tốt với tôi.
Họ cho tôi ở phòng lớn, cho tôi ăn tôm hùm, còn chuẩn bị cho tôi chiếc váy dài màu đỏ tươi rất đẹp.
"Con yêu, cuối cùng bố mẹ cũng tìm thấy con rồi."
Mùi hương từ mẹ tỏa ra thơm nồng, khiến tôi hắt xì một cái.
"Bố mẹ luôn tìm ki/ếm con, không ngờ con đã được nhận nuôi rồi. May mà bố mẹ không từ bỏ."
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ: "Hồi đó, sao con lại ở trong trại mồ côi ạ?"
Bố mẹ liếc nhìn nhau, nở nụ cười ngượng ngùng.
"Bởi vì... bởi vì bọn buôn người, chúng lợi dụng lúc bố mẹ sơ ý bắt con đi."
Tôi nghiêng đầu hỏi: "Bọn buôn người lại tốt bụng đưa con vào trại mồ côi, để con lớn lên khỏe mạnh sao?"
Bố mẹ đờ người ra, không nói nên lời.
"Thì... bố mẹ cũng không rõ nữa."
Họ không ngừng gắp thức ăn vào bát tôi, bảo tôi ăn nhiều cho b/éo lên.
Nhưng bố mẹ nuôi họ Giang chẳng bao giờ ép tôi ăn nhiều thế, họ chỉ cho tôi ăn những gì tôi thích.
"Nam Nam này, tối ngủ đừng mang thiết bị điện tử vào phòng nhé. Lúc ngủ có bức xạ, không tốt đâu."
Tôi ậm một tiếng, đẩy lại chiếc kính trên sống mũi.
Hóa ra bố mẹ ruột cũng quản lý thiết bị điện tử.
Có vẻ họ là những bậc phụ huynh rất nghiêm khắc.