Ngọc Vỡ - Phần 2

Chương 34

22/04/2024 14:46

34.

Thịnh Vương tức gi/ận ném vỡ chiếc cốc trong tay, y quay đầu lại nhìn ta, vẫn là ánh mắt quyết tâm giành chiến thắng quen thuộc đó.

Tống Song nhét một miếng bánh ngọt vào miệng ta, vừa vặn che khuất đi tầm nhìn của y: “Nào, đây là thứ mà ngươi gh/ét ăn nhất đó.”

Ta vô thức cắn một miếng, sau đó toàn thân đều cảm thấy không ổn.

C/ứu vãn tình hình thì c/ứu đi, cần gì phải cho ta ăn thứ mà ta gh/ét nhất vậy chứ?

Ta nhéo cánh tay nàng, Tống Song nhe răng trợn mắt.

Sau khi yến tiệc kết thúc, ta cùng mẫu thân hồi phủ, khi đếm số lượng người, phát hiện trong tướng phủ lại thiếu mất một người.

Đếm đi đếm lại nửa ngày, Bảo Châu vỗ nhẹ vào đùi ta: “Nô tì nhớ ra rồi, Lâm thái y đi cùng chúng ta tới đó!”

Trước khi ra khỏi cửa, lão thái y còn chào tạm biệt tổ phụ, lão còn mang theo hộp th/uốc bảo bối của mình, nói rằng sau khi ăn xong nhím biển và nhân sâm hoang dã trong Ngụ Thiện Phòng của Hoàng Đế rồi mới đi, để người của tướng phủ tiễn lão ra ngoài thành.

Đúng là xui xẻo, người chưa đi khỏi đã bị gọi tới Đông Cung để nhanh chóng chữa trị cho Thái tử.

Cha ta do dự trong chốc lát, ông không để huynh trưởng đi tìm người mà lại gọi ta đến, nói ta hãy lấy một chiếc xe ngựa ở cổng cung, dặn ta tới đưa Lâm thái y quay trở về.

Một mặt, người ngoài không thích hợp để ra vào trong cung; một mặt khác, hôm nay Thái tử ho ra m/áu, có khả năng ít hay nhiều cũng sẽ có một chút liên quan tới ta, ta nên đi xem xem.

Ta nhận mệnh, đi tới Đông Cung.

Đã gần một năm kể từ lần cuối cùng ta đặt chân tới nơi này, có chút quen thuộc lại có chút lạ lẫm, trong hồ ngập tràn những bông sen đang đung đưa, lại là một mùa hè hoa nở rộ.

Khi ta tới, hầu hết các thái y đều đã rời đi, Lý Hà nhìn thấy ra thì vô cùng vui mừng, rất tích cực muốn đưa ta vào, chính là rất nhanh nhẹn mà đẩy ta vào trong.

Ta chậm rãi tiến về phía trước, trước mặt có một bức bình phong, ta đang định đi vòng qua bức bình phong thì nghe được âm thanh tức gi/ận của Lâm thái y:

“Ngài căn bản chưa từng bị mất trí nhớ!”

Ta sững người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0