Từ khi đưa Phương Diệu về nhà, Thẩm Minh Tu liên tục thu thập chứng cứ để tố cáo trại cải tạo đồng tính. Sau khi những người liên quan bị bắt, luật sư mang đến một chiếc USB.

"Đây là video ghi lại quá trình họ "điều trị" b/ệnh nhân, trong đó có đoạn về Phương Diệu, anh có muốn xem không?"

Chiếc USB đó đặt trên bàn làm việc. Ba ngày trôi qua, Thẩm Minh Tu không cất đi, cũng không động vào.

Nhưng đến ngày thứ tư, cuối cùng anh cũng chuẩn bị tâm lý xong, trước khi mở USB, anh gọi điện cho má Vương từ phòng sách trên lầu hai: "Một lúc nữa nếu con phát đi/ên chạy ra ngoài gi*t người, mẹ nhất định phải ngăn con lại."

"Phương Diệu chỉ còn mỗi con, con không thể gặp chuyện gì."

Trong phòng khách, má Vương cúp máy, c/ắt bỏ phần cuống hoa bị thối, rồi đưa cành hoa cho tôi. Một giờ sau, trên lầu vang lên tiếng đ/ập phá đồ đạc, tiếng nọ nối tiếp tiếng kia.

Tôi tò mò nhìn lên lầu, hỏi bà: "Thẩm Minh Tu sao vậy?"

Má Vương mặt không chút biểu cảm nói: "Đừng quan tâm, nó đang phát đi/ên đấy."

Trên lầu vang lên tiếng bước chân nặng nề và gấp gáp.

Má Vương nhìn lên, nói với tôi: "Diệu Diệu à, một lúc nữa Thẩm Minh Tu xuống, con cứ ôm ch/ặt lấy nó, hôn cho ch*t đi sống lại."

Hả?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm