Trước mặt Lục Dịch, tôi có hơi chột dạ. Nếu chuyện tôi và Lâm Tranh bị phanh phui, hình tượng người vợ hiền của tôi coi như tan tành!

Ba người đàn ông của Đội Thanh trừng X/ác sống đều ngồi cạnh bàn ăn, dùng bữa sáng.

Bữa sáng là do họ tự làm. Thật đáng gh/ét, lại cư/ớp đi sự nổi bật của người vợ hiền là tôi!

Tôi đang nghĩ nên trả lời thế nào, thì Uông Sóc mở lời trước: “Tôi g.i.ế.c.”

Nhưng, cùng với lúc anh nói, Tào Sướng cũng nói: “Là tôi.”

Trên mặt Bạch Mân và Lục Dịch đồng thời hiện lên vẻ khó hiểu.

Lâm Tranh chợt đứng dậy: “Thật ra là tôi làm.”

Ánh mắt của Uông Sóc và Tào Sướng như bốn tia laser, b.ắ.n thẳng về phía Lâm Tranh.

Tôi vội vàng xoa dịu tình hình: “Ôi chao, hôm qua em ngủ sớm, em cũng không biết là vị anh hùng nào. Có lẽ, ba người các anh cùng lúc nhìn thấy x/ác sống, cùng lúc ra tay cũng nên?”

Uông Sóc như thể không nghe thấy lời tôi, đôi mắt trừng lớn: “Lâm Tranh, thật sự là anh làm sao?”

Lâm Tranh cười lạnh: “Đương nhiên rồi.”

Mặt Tào Sướng tái đi, tay anh siết ch/ặt chiếc cốc cà phê, gần như muốn bóp nát chiếc cốc sứ đó.

Uông Sóc và Tào Sướng cũng đều là những người tình cũ của tôi. Ba người họ, đều biết rõ mình là những “con cá” trong “ao cá” của tôi. Trước đây, họ còn miễn cưỡng duy trì được sự hòa thuận. Bây giờ thì sao thế này?

Biết tôi và Lâm Tranh vui vẻ tối qua, nên hai người họ gi/ận dữ như vậy ư?

20.

Tôi nghĩ, chắc chắn là do tình hình thời cuộc hỗn lo/ạn. Mọi người cả ngày bận rộn đ.á.n.h x/ác sống, quá đỗi vất vả. Do đó tính khí cũng trở nên lớn, dễ nổi nóng, cáu gắt.

Thế này không tốt, không tốt chút nào.

Tôi nháy mắt với Tào Sướng. Anh lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn kiềm chế lại, giống như một chú thỏ trắng nhỏ nhấp cà phê.

Uông Sóc thì vẫn chưa ổn. Tôi biết, để an ủi anh, cần phải có hành động. Tối hôm đó, tôi hẹn anh gặp mặt tại căn phòng đối diện phòng làm việc. Lời mời này đương nhiên là bí mật.

Uông Sóc làm việc rất đáng tin cậy. Tôi lẻn vào phòng trước nửa tiếng, phát hiện anh đã đợi sẵn ở đây.

Trong lúc chờ tôi, anh còn đang đọc cuốn sách công cụ 《Cấu Trúc X/ác Sống Giải Phẫu (Phiên Bản 13)》. Quả thực là một người đàn ông vô cùng có ý chí tiến thủ.

Thấy tôi, Uông Sóc gập sách lại đặt sang một bên: “Tối qua em và Lâm…”

21.

Tôi nhanh chóng đóng ch/ặt cửa, mau chóng lao đến trước mặt anh. Nhanh như chớp dùng miệng mình chặn lấy miệng anh.

Uông Sóc ngây người một giây, lập tức phản công. Nhưng tôi cũng là người có võ nghệ, không phải là dạng vừa. Chẳng mấy chốc, quần áo trên người chúng tôi đều không còn.

Thành thật mà nói, trạng thái của tôi hôm nay kém hơn hôm qua rất nhiều. Dù sao cũng là hiệp thứ hai rồi, thể lực hơi có phần đuối sức!

Sau khi kết thúc, tôi và Uông Sóc nằm cạnh nhau trên chiếc giường lớn thở dốc.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài cửa.

“Suỵt… có người!” Tôi khẽ nhắc nhở, “Đến từ hướng chín giờ, hai người, một nam một nữ.”

Uông Sóc khâm phục nhìn tôi một cái: “Em đã rút khỏi đội lâu như vậy, mà công phu cơ bản nghe tiếng đoán vị trí vẫn vững vàng thật!”

Tôi cười khổ. Năm xưa là để đối phó với x/ác sống, bây giờ nghe ngóng lại là động tĩnh của chồng và tiểu tam của mình. Thật bi ai!

Điều đó chứng tỏ tôi làm một người vợ hiền mẹ tốt vô cùng thất bại!

Uông Sóc chợt hỏi: “Khoan đã, phụ nữ trong biệt thự này, ngoài em ra, chẳng phải chỉ còn lại cô gái Bạch Mân kia thôi sao?”

22.

Tôi không trả lời.

Cho đến khi nghe thấy hai người đó đã bước vào phòng làm việc, tôi mới mở miệng: “Anh có nhận ra điều gì khác lạ không?”

Uông Sóc rõ ràng là không nhận ra mối qu/an h/ệ của Lục Dịch và Bạch Mân.

Cũng không thể trách anh được. Kể từ khi biệt thự bị trưng dụng làm căn cứ phản công, ba anh em “chí cốt” này vừa đến, đã chẳng còn nghĩ đến chuyện chính sự. Sáu con mắt cứ xoay quanh người tôi suốt cả ngày. Làm sao anh có thể nhận ra được thông tin gì khác?

Nhưng chỉ cần tôi nhắc một chút như vậy, Uông Sóc thông minh lập tức ngẫm nghĩ, rồi hiểu ra: “Ồ, chồng em, và người phụ nữ đó…”

Tôi gật đầu.

Uông Sóc đ/au lòng ôm tôi vào lòng: “Phượng, em thực sự đã phải chịu đựng nhiều oan ức rồi!” Rồi anh lại phẫn nộ không thôi: “Chồng em đúng là đồ tồi, đã có người vợ tốt như em rồi, mà còn tơ tưởng bên ngoài? Thật đáng bị x/ác sống ăn th!t!”

Tôi không kìm được rơi nước mắt: “Đúng vậy, một người phụ nữ hiền thục như em, mà lại không giữ được chồng.”

Uông Sóc an ủi tôi: “Không sao, em còn có anh, còn có Tào Sướng, và cả cái tên Lâm Tranh đáng c.h.ế.t kia nữa! Ba người bọn anh, em tùy tiện chọn một người, cũng mạnh hơn chồng em gấp trăm lần! À không, Lâm Tranh thì chỉ mạnh hơn hai mươi lần thôi.”

Tôi trở mình, một lần nữa dùng miệng mình chặn lấy miệng anh.

23.

Thật ra, đến nước này, tôi cũng không còn muốn dựa dẫm vào ba người họ nữa.

Năm xưa trong Đội Thanh trừng X/ác sống, năng lực của tôi còn cao hơn cả họ. Ngay cả tôi còn không thể trở thành một người vợ hiền mẹ tốt, thì ba gã thợ giày tồi này còn giúp được gì?

Haizz! Tôi gần như muốn từ bỏ cái mục tiêu cuộc đời là trở thành vợ hiền mẹ tốt này rồi.

Nửa đêm về sáng, Uông Sóc phát ra tiếng thở đều đặn bên cạnh tôi.

Tôi nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, âm thầm nói với người cha đã khuất: “Ba à, con đã cố gắng hết sức, nhưng quả thực năng lực có hạn!” Con đã nỗ lực làm việc nhà, nuôi dạy con cái như vậy, cuối cùng chồng vẫn ngoại tình. Thật là uất ức!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Hàng xóm độc ác Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm