Bạn Trai Cũ Là Thái Tử Gia

Phần 1

21/01/2025 17:17

Mẹ bắt tôi đi xem mắt với một người đàn ông đã ly hôn, hơn tôi mười tuổi.

Tôi không chịu, hỏi tại sao bà không để chị gái đi.

Bà t á t thẳng một cái vào mặt tôi:

"Mày cũng xứng để so với chị gái mày sao?"

"Chị mày sau này sẽ gả cho người thừa kế nhà họ Thẩm đấy!"

Người thừa kế nhà họ Thẩm mà mẹ nhắc tới, Thẩm Tuyển, thái tử gia nổi tiếng trong giới nhà giàu Bắc Kinh.

Chị tôi đã thích anh ấy suốt năm năm rồi.

Nhưng họ không biết rằng, Thẩm Tuyển, người mà chị tôi luôn mơ tưởng, lại chính là bạn trai quen qua mạng của tôi.

Giờ đây, anh ấy liên tục nhắn tin cho tôi, giọng điệu van nài, c/ầu x/in: "Em yêu, đừng chia tay có được không?"

1.

Khi mẹ nhắc tới chuyện xem mắt, tôi đang ngồi bệt ở góc bếp ăn mì gói.

"Mẹ đã xem ảnh của bên đó rồi, tuy hơi l ù n nhưng các nét cũng coi như là đàng hoàng tử tế.”

"Người ta đã ly hôn, nhưng may là chưa có con.”

"Mấu chốt là nhà người ta có điều kiện tốt, sở hữu cả một tòa nhà, mỗi tháng chỉ thu tiền thuê thôi cũng đã mấy chục triệu!"

Bà đứng dựa vào cửa bếp, dường như không ngửi nổi mùi mì gói, khẽ nhăn mặt k h ó c h ị u nhìn tôi.

"Mày có đang nghe mẹ nói không hả?!"

"Mẹ ơi, con vẫn còn đang học đại học." Tôi uống nốt chút nước cuối cùng trong cốc mì, vứt vào túi rác rồi quay lại nhắc mẹ: "Ông ta lớn hơn con tròn mười tuổi."

Mẹ tôi lập tức nổi lên:

"Mười tuổi thì sao?! Đàn ông lớn tuổi mới biết yêu thương!”

"Thà nghe mẹ mà làm quen với người tử tế, còn hơn sau khi tốt nghiệp lại bị mấy thằng trẻ con ngoài xã hội l ừ a g ạ t! Đợi đến khi đủ tuổi kết hôn thì đăng ký luôn!”

"Người có điều kiện như thế giờ đ/ốt đèn tìm cũng khó ra, người ta để ý mày là phúc phận của mày đấy!"

Tôi cười lạnh, nhìn vào chị gái đang làm móng mới trên ghế sô pha phòng khách hỏi: "Nếu tốt như vậy sao mẹ không để chị đi?"

Vừa dứt lời, mẹ tôi t r ừ n g lớn mắt.

Bà sải ba bước tới, giơ tay t á t mạnh vào mặt tôi.

Mặt nóng ran, mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy h ậ n t h ù.

"Mày là cái thứ gì? Mày cũng xứng để so với chị gái mày sao?"

2.

Tên tôi là Sở Dư, “Dư” trong từ "dư thừa".

Mẹ tôi thường nói rằng, tôi ra đời là một sai lầm.

Bà vốn không định sinh thêm đứa con thứ hai, nhưng vì lần đó sơ suất, bà m a n g t h a i tôi ngoài ý muốn.

So với lần đầu s i n h n ở, mẹ tôi phải chịu nhiều khổ cực khi m a n g t h a i tôi.

Ốm n g h é n, b/éo phì, r ạ n da đã h ủ y h o ạ i nhan sắc vốn có của bà.

Tệ hơn nữa là, khi m a n g t h a i tôi tám tháng, bà b ắ t quả tang bố tôi ngoại tình với nữ thư ký.

Bà làm ầm lên, nhưng cũng vì thế mà bị k í c h đ ộ n g s i n h non.

Sau khi tôi ra đời không lâu, nghe đâu cô thư ký kia cũng có t h a i, và là con trai.

Từ đó, bố tôi gần như không trở về nhà nữa.

Mẹ tôi khóc lóc, làm ầm ĩ, nhưng không bao giờ chịu ly hôn với ông ấy.

Thời gian qua đi, bà dồn hết bất mãn và c ă m h ậ n vào tôi.

"Mày chính là kẻ đòi n/ợ! Kẻ gây t a i h ọ a!"

"Gia đình này bị h ủ y h o ạ i là do mày!"

"Tao không nên sinh mày ra!"

Từ khi có trí nhớ, mẹ tôi đã luôn chỉ thẳng vào mặt tôi mà c h ử i b ớ i như vậy.

Ban ngày bà đi đ á n h bài, tối về lại đ á n h tôi, rồi quay sang nhẹ nhàng, dịu dàng với chị gái.

Dù tôi từng đ a u lòng, từng sụp đổ, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, trong lòng tôi chỉ còn lại sự t ê d ạ i.

Nên khi cái t á t của mẹ rơi xuống mặt, điều tôi nghĩ đến đầu tiên chỉ là lo lắng xem mặt sưng lên có ảnh hưởng đến công việc làm thêm tối nay không.

3.

"Cũng không biết lấy gương ra tự nhìn lại mình đi!”

“Có điểm nào hơn được chị gái mày không?"

Mẹ tôi vẫn còn lải nhải.

Tôi coi như không nghe thấy, quay người lấy túi đ á từ tủ lạnh đặt lên mặt để giảm sưng.

Chị tôi, Sở Nhan, thấy kịch hay cũng lại gần, hả hê ra mặt.

"Mẹ, dù mẹ có nói gì cũng vô ích, có bao giờ em gái nghe lời mẹ đâu?"

"Mẹ đừng nổi nóng với nó làm gì, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe."

Nói rồi, ánh mắt chị ta lóe lên, lại m ỉ a m a i tiếp:

"Nhưng mà, em gái g h é t xem mắt như vậy, có phải là vì đã có bạn trai rồi không?”

"Dù sao thì mấy hôm nay điện thoại của nó cứ kêu suốt, chắc là có người nhắn tin cho nó…"

Vừa dứt lời, mẹ tôi lại nổi đ i ê n.

"Giỏi lắm! Giới thiệu cho mày người điều kiện tốt thì không muốn, lại tự đ â m đầu làm kẻ ă n h ạ i hả?

"Thằng đó là ai?! Có phải ở trường mày không?"

Mẹ hét lên, định gi/ật lấy điện thoại của tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh được.

"Đủ rồi!" Tôi n é m túi đ á vào bồn rửa, "Nếu không còn chuyện gì nữa, con đi làm thêm đây."

Mẹ hừ lạnh một tiếng: "Ai biết mày thật sự đi làm hay là đi hú hí với thằng nào?"

"Thôi mẹ, mẹ đừng bận tâm đến nó nữa, đợi nó bị mấy thằng ngoài xã hội l ừ a thì sẽ biết h ố i h ậ n thôi!"

Chị tôi nũng nịu đung đưa tay mẹ.

"Mẹ nói là sẽ đi m/ua váy mới với con mà, tối nay con còn phải dự tiệc sinh nhật của A Tuyển, không được đến muộn."

Lúc này mẹ tôi mới dịu sắc mặt, lộ ra vẻ tự hào.

"Nghe thấy chưa? Mày có tư cách gì mà so với chị mày?”

"Chị mày sau này sẽ gả cho người thừa kế nhà họ Thẩm đấy!"

Tôi s ữ n g người.

Người thừa kế nhà họ Thẩm, Thẩm Tuyển, thái tử gia nổi danh của giới nhà giàu Bắc Kinh.

Chị gái tôi đã thích anh ấy suốt năm năm.

Nhưng họ không biết rằng, Thẩm Tuyển, chính là bạn trai quen qua mạng của tôi.

Ba ngày trước, tôi vừa đề nghị chia tay anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
3 Lấy ác trị ác Chương 12
5 Mượn Âm Hậu Chương 5
10 Làm Kịch Chương 10
12 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm