Bạn Trai Cũ Là Thái Tử Gia

Phần 1

21/01/2025 17:17

Mẹ bắt tôi đi xem mắt với một người đàn ông đã ly hôn, hơn tôi mười tuổi.

Tôi không chịu, hỏi tại sao bà không để chị gái đi.

Bà t á t thẳng một cái vào mặt tôi:

"Mày cũng xứng để so với chị gái mày sao?"

"Chị mày sau này sẽ gả cho người thừa kế nhà họ Thẩm đấy!"

Người thừa kế nhà họ Thẩm mà mẹ nhắc tới, Thẩm Tuyển, thái tử gia nổi tiếng trong giới nhà giàu Bắc Kinh.

Chị tôi đã thích anh ấy suốt năm năm rồi.

Nhưng họ không biết rằng, Thẩm Tuyển, người mà chị tôi luôn mơ tưởng, lại chính là bạn trai quen qua mạng của tôi.

Giờ đây, anh ấy liên tục nhắn tin cho tôi, giọng điệu van nài, c/ầu x/in: "Em yêu, đừng chia tay có được không?"

1.

Khi mẹ nhắc tới chuyện xem mắt, tôi đang ngồi bệt ở góc bếp ăn mì gói.

"Mẹ đã xem ảnh của bên đó rồi, tuy hơi l ù n nhưng các nét cũng coi như là đàng hoàng tử tế.”

"Người ta đã ly hôn, nhưng may là chưa có con.”

"Mấu chốt là nhà người ta có điều kiện tốt, sở hữu cả một tòa nhà, mỗi tháng chỉ thu tiền thuê thôi cũng đã mấy chục triệu!"

Bà đứng dựa vào cửa bếp, dường như không ngửi nổi mùi mì gói, khẽ nhăn mặt k h ó c h ị u nhìn tôi.

"Mày có đang nghe mẹ nói không hả?!"

"Mẹ ơi, con vẫn còn đang học đại học." Tôi uống nốt chút nước cuối cùng trong cốc mì, vứt vào túi rác rồi quay lại nhắc mẹ: "Ông ta lớn hơn con tròn mười tuổi."

Mẹ tôi lập tức nổi lên:

"Mười tuổi thì sao?! Đàn ông lớn tuổi mới biết yêu thương!”

"Thà nghe mẹ mà làm quen với người tử tế, còn hơn sau khi tốt nghiệp lại bị mấy thằng trẻ con ngoài xã hội l ừ a g ạ t! Đợi đến khi đủ tuổi kết hôn thì đăng ký luôn!”

"Người có điều kiện như thế giờ đ/ốt đèn tìm cũng khó ra, người ta để ý mày là phúc phận của mày đấy!"

Tôi cười lạnh, nhìn vào chị gái đang làm móng mới trên ghế sô pha phòng khách hỏi: "Nếu tốt như vậy sao mẹ không để chị đi?"

Vừa dứt lời, mẹ tôi t r ừ n g lớn mắt.

Bà sải ba bước tới, giơ tay t á t mạnh vào mặt tôi.

Mặt nóng ran, mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy h ậ n t h ù.

"Mày là cái thứ gì? Mày cũng xứng để so với chị gái mày sao?"

2.

Tên tôi là Sở Dư, “Dư” trong từ "dư thừa".

Mẹ tôi thường nói rằng, tôi ra đời là một sai lầm.

Bà vốn không định sinh thêm đứa con thứ hai, nhưng vì lần đó sơ suất, bà m a n g t h a i tôi ngoài ý muốn.

So với lần đầu s i n h n ở, mẹ tôi phải chịu nhiều khổ cực khi m a n g t h a i tôi.

Ốm n g h é n, b/éo phì, r ạ n da đã h ủ y h o ạ i nhan sắc vốn có của bà.

Tệ hơn nữa là, khi m a n g t h a i tôi tám tháng, bà b ắ t quả tang bố tôi ngoại tình với nữ thư ký.

Bà làm ầm lên, nhưng cũng vì thế mà bị k í c h đ ộ n g s i n h non.

Sau khi tôi ra đời không lâu, nghe đâu cô thư ký kia cũng có t h a i, và là con trai.

Từ đó, bố tôi gần như không trở về nhà nữa.

Mẹ tôi khóc lóc, làm ầm ĩ, nhưng không bao giờ chịu ly hôn với ông ấy.

Thời gian qua đi, bà dồn hết bất mãn và c ă m h ậ n vào tôi.

"Mày chính là kẻ đòi n/ợ! Kẻ gây t a i h ọ a!"

"Gia đình này bị h ủ y h o ạ i là do mày!"

"Tao không nên sinh mày ra!"

Từ khi có trí nhớ, mẹ tôi đã luôn chỉ thẳng vào mặt tôi mà c h ử i b ớ i như vậy.

Ban ngày bà đi đ á n h bài, tối về lại đ á n h tôi, rồi quay sang nhẹ nhàng, dịu dàng với chị gái.

Dù tôi từng đ a u lòng, từng sụp đổ, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, trong lòng tôi chỉ còn lại sự t ê d ạ i.

Nên khi cái t á t của mẹ rơi xuống mặt, điều tôi nghĩ đến đầu tiên chỉ là lo lắng xem mặt sưng lên có ảnh hưởng đến công việc làm thêm tối nay không.

3.

"Cũng không biết lấy gương ra tự nhìn lại mình đi!”

“Có điểm nào hơn được chị gái mày không?"

Mẹ tôi vẫn còn lải nhải.

Tôi coi như không nghe thấy, quay người lấy túi đ á từ tủ lạnh đặt lên mặt để giảm sưng.

Chị tôi, Sở Nhan, thấy kịch hay cũng lại gần, hả hê ra mặt.

"Mẹ, dù mẹ có nói gì cũng vô ích, có bao giờ em gái nghe lời mẹ đâu?"

"Mẹ đừng nổi nóng với nó làm gì, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe."

Nói rồi, ánh mắt chị ta lóe lên, lại m ỉ a m a i tiếp:

"Nhưng mà, em gái g h é t xem mắt như vậy, có phải là vì đã có bạn trai rồi không?”

"Dù sao thì mấy hôm nay điện thoại của nó cứ kêu suốt, chắc là có người nhắn tin cho nó…"

Vừa dứt lời, mẹ tôi lại nổi đ i ê n.

"Giỏi lắm! Giới thiệu cho mày người điều kiện tốt thì không muốn, lại tự đ â m đầu làm kẻ ă n h ạ i hả?

"Thằng đó là ai?! Có phải ở trường mày không?"

Mẹ hét lên, định gi/ật lấy điện thoại của tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh được.

"Đủ rồi!" Tôi n é m túi đ á vào bồn rửa, "Nếu không còn chuyện gì nữa, con đi làm thêm đây."

Mẹ hừ lạnh một tiếng: "Ai biết mày thật sự đi làm hay là đi hú hí với thằng nào?"

"Thôi mẹ, mẹ đừng bận tâm đến nó nữa, đợi nó bị mấy thằng ngoài xã hội l ừ a thì sẽ biết h ố i h ậ n thôi!"

Chị tôi nũng nịu đung đưa tay mẹ.

"Mẹ nói là sẽ đi m/ua váy mới với con mà, tối nay con còn phải dự tiệc sinh nhật của A Tuyển, không được đến muộn."

Lúc này mẹ tôi mới dịu sắc mặt, lộ ra vẻ tự hào.

"Nghe thấy chưa? Mày có tư cách gì mà so với chị mày?”

"Chị mày sau này sẽ gả cho người thừa kế nhà họ Thẩm đấy!"

Tôi s ữ n g người.

Người thừa kế nhà họ Thẩm, Thẩm Tuyển, thái tử gia nổi danh của giới nhà giàu Bắc Kinh.

Chị gái tôi đã thích anh ấy suốt năm năm.

Nhưng họ không biết rằng, Thẩm Tuyển, chính là bạn trai quen qua mạng của tôi.

Ba ngày trước, tôi vừa đề nghị chia tay anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
6 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phía sau mây đen

Chương 7
Khi được Hầu phủ nhận về, thân này đã là thiếu nữ đôi mươi. Người đồng trang lứa kẻ đã làm mẫu thân, còn ta vẫn chưa từng có hôn phối. Vào Hầu phủ mới hay, thuở còn trong bụng mẹ đã định sẵn mối nhân duyên, thế nhưng vị giả thiên kim được nuôi trong phủ lại đã thay ta gả đi từ sớm. Nàng ta cùng Thế tử gia tâm đầu ý hợp, con cái đủ đầy, là giai thoại vang danh kinh thành. Đối diện với ta, nàng ta ngập trong áy náy, khóc không thành tiếng. Mẫu thân đau lòng ôm lấy nàng ta mà an ủi, Thế tử gia lại hứa hẹn cùng nàng một đời một kiếp một đôi người. Ta chẳng kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, bày ra dáng vẻ chẳng chút bận lòng. Thế nhưng trong tay áo, đầu ngón tay đã bấu chặt lấy vạt áo, đau thấu tâm can. Đêm xuống trò chuyện, mẫu thân nắm lấy tay ta thở dài, khuyên nhủ rằng mọi sự đã rồi, nên nghĩ thông suốt. Người lại nói, sẽ mai mối cho ta một mối nhân duyên tốt hơn, đã sớm xem qua vài vị quý công tử. Ta nhìn trân trân vào cây hoa quế tỏa hương thơm ngát trong sân, lòng lại nhớ về mấy con lợn không người chăm sóc ở quê nhà. Ta thưa với mẫu thân: "Mẫu thân, con không cần hôn sự, xin người hãy để con trở về nhà."
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
7
Thai nhi Chương 20
Chuỗi Hạt Chương 7
Ngư Vi Chương 6