Không khí bỗng trở nên ngột ngạt.

Ông Thẩm vội giả vờ quát Thẩm Luật:

“Nói bậy bạ cái gì thế! Mau xin lỗi Tần thiếu đi!”

Thẩm Luật đầy vẻ bất mãn:

“Chính cậu ta nói trước mà! Con có nói bậy đâu!”

Sự kiên nhẫn của tôi đã cạn.

Tôi ném cuốn sách mới lật được vài trang xuống bàn.

“Không muốn dính dáng à? Tôi cho cậu một cách giải quyết.”

“Hoặc là ba cậu tự viết đơn xin từ chức, hoặc là để tôi đích thân lên tiếng.”

Sắc mặt ông Thẩm lập tức tái đi.

Giờ phút này, ông ta mới trông giống một cấp dưới bình thường.

Ông ta cúi gập người, liên tục xin lỗi tôi bằng giọng cầu khẩn.

Còn Thẩm Luật thì vẫn ưỡn cổ đứng đó, đầu nhất quyết không chịu cúi.

Trên mặt lộ rõ vẻ nh/ục nh/ã.

Khi nguồn vốn đã chuẩn bị gần đủ, tôi mang hợp đồng tới tìm Phong Thời.

Anh đang làm tình nguyện ở một trại trẻ mồ côi.

Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, anh ngồi một mình dưới tán cây, xung quanh là những hộp quà lớn nhỏ xếp chồng lên nhau.

Tôi nhặt một tờ giấy nguyện vọng lên đọc:

“Muốn có một vòng hoa thật đẹp…”

Phong Thời ngẩng đầu nhìn tôi, hàng mi mảnh khẽ rung lên, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc.

Anh trông bận rộn đến mức… ngay cả cổ đông tương lai như tôi cũng bị cho ra rìa.

Tôi cố ý cà khịa:

“Học trưởng à, em vì đầu tư cho anh mà giờ sắp trắng tay rồi.”

“Bạn bè còn tưởng nhà em phá sản, chẳng ai thèm chơi chung nữa.”

Tôi nghiêng người áp sát tai anh, ngước mắt nhìn lên:

“Học trưởng, anh đừng phụ lòng em đấy.”

Phong Thời khựng tay một giây, rồi lại tiếp tục làm việc.

Hoàn toàn phớt lờ lời trêu chọc của tôi.

“Ngần ấy ước nguyện, anh định làm đến bao giờ?”

Giọng anh lạnh nhạt:

“Nếu sốt ruột thì cứ đi trước.”

“Em đâu có sốt ruột.”

Tôi cười, tiện tay nhét tờ giấy ước nguyện vào túi.

“Em đi m/ua hoa, làm vòng cho lũ trẻ.”

Tôi quay lại từ cửa hàng với một bó baby trắng.

Phong Thời nhận lấy, vừa định mở miệng cảm ơn thì tôi đã nhanh tay đưa thêm một bó tử đinh hương.

“Cái này em hái tr/ộm trong vườn nhà người ta.”

Không hiểu sao, tôi lại cứ muốn trêu anh.

“Hoa m/ua là tặng bọn trẻ.”

“Còn hoa tự tay hái… là tặng học trưởng.”

Phong Thời sững người.

Rồi bất ngờ cong môi, nở một nụ cười mỏng manh.

Anh nói:

“Đúng là đồ ranh mãnh.”

Ting ting ting…

Radar gay trong tôi gào thét đi/ên cuồ/ng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0