Anh Đưa Cho Tôi Một Điếu Lan Châu

Chương 18

12/05/2026 20:08

Chúng tôi khởi hành từ Hoắc Nhĩ Quả Tư, một đường thẳng tiến về phía Nam.

Y Lê. Khố Xa. A Khắc Tô.

Lúc đi xuyên qua sa mạc Taklamakan, anh nhường tay lái cho tôi cầm lái một lúc.

Chân côn của chiếc Foton tồi tàn ấy vẫn cứ thô cứng như vậy, khi sang số vẫn dễ dàng bị hụt như xưa.

Nhưng anh lại ngoan ngoãn tựa vào ghế phụ, nhắm nghiền mắt ngủ say sưa.

Tôi chạy với tốc độ rất chậm.

Chỉ sợ làm xe xóc nảy khiến anh thức giấc.

Suốt ngần ấy năm, anh đã lủi thủi một mình lái xe qua bao nhiêu cung đường đêm tăm tối?

Những buổi rạng sáng mờ sương ở các trạm dừng chân, sự cô đơn vắng lặng nơi đèo cao lộng gió, những nỗi mệt nhọc rã rời bị dụi tắt giấu nhẹm vào lớp vỏ bao th/uốc.

Anh chưa một lần buông lời than vãn.

Tôi cũng chưa từng hỏi thăm.

Nhưng nay anh lại sẵn lòng thiếp đi giữa chặng hành trình.

Bằng lòng giao phó chiếc vô lăng vào trong tay tôi.

Thế là đủ mãn nguyện lắm rồi.

Ngoài cửa sổ là biển cát hoang vu trải dài vô tận.

Lúc mặt trời buông bóng, những đồi cát chập chùng bị nhuốm một màu đỏ pha vàng ươm.

Anh tỉnh dậy, đưa mắt ngắm nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

"Đến đâu rồi em?"

"Tháp Trung." Tôi đáp lời: "Còn ba trăm cây số nữa là thoát khỏi sa mạc."

Anh ngồi thẳng người dậy, không nói gì, chỉ đặt hờ tay lên mu bàn tay đang cầm cần gạt số của tôi.

Anh không hề thay tôi sang số.

Chỉ lẳng lặng đặt tay lên như thế.

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang mu bàn tay tôi.

Chúng tôi cứ thế hoàn thành nốt hành trình ba trăm cây số còn lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
8 Vì em mà đến Chương 16
9 Nắng To Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm