Tằm Đực

Chương 1.2

10/07/2025 11:08

Ngay khi em trai tôi càng lúc càng đến gần, mẹ tôi xuất hiện.

Bà nhìn thấy vết m/áu trên tay tôi, lập tức t/át một cái.

"Đứa con gái ch*t ti/ệt này, cố tình quyến rũ con trai ta phải không?"

Ánh mắt em trai không rời khỏi tôi, cái thân trắng bệch ấy tiếp tục lết về phía trước.

Miệng nó không ngừng gào lên:

"Mẹ ơi, con đói quá!"

Mẹ tôi nghe vậy liền đẩy tôi ra:

"Còn không mau cút đi!"

Bà ôm lấy nó đầy xót xa, dịu giọng dỗ dành:

"Mẹ biết con đói, nhưng giờ giữ nó vẫn còn có ích."

"Con trai ngoan, lát nữa mẹ lấy đồ ăn khác cho con ăn đỡ thèm nhé..."

Tiếng trong phòng nhỏ dần, tôi lặng lẽ đợi bên ngoài cùng dân làng chờ em trai nhả tơ.

Chưa đầy nửa giờ sau, một mùi hương kỳ lạ thơm ngát lan ra từ trong phòng.

Khi mùi hương này tràn khắp sân, những người phụ nữ bên ngoài cuối cùng không nhịn nổi mà xông vào.

Họ chen lấn ùn tắc trước cửa, suýt đá/nh nhau để tranh giành tơ tằm.

Mẹ tôi từ trong bước ra, hắng giọng nói:

"Khà khà, các người cũng biết tơ nhà tôi quý giá thế nào."

"Nhưng tơ thì có hạn. Thế nên, giờ xem ai thành tâm hơn."

Trương Tam tiến lên hai bước hét lên:

"Tính thế này thì ngoài tôi ra chẳng còn ai cả."

Dân làng đều biết miệng lưỡi bà ta lợi hại, nhất thời không ai dám tranh cãi.

Nhưng mẹ tôi nghe vậy vẫn im thin thít.

Từ Đại Nương khẽ cười hai tiếng, rồi thong thao tháo một chiếc khuyên tai vàng từ tai.

Lật qua lật lại, lại móc từ trong túi ra hai chiếc răng vàng.

Bà nhét hết vào tay mẹ tôi.

"Chị ơi, xem thế này đủ thành tâm chưa?"

Mẹ tôi nhìn thấy đồ vật vàng lấp lánh, ánh mắt tràn ngập sự phấn khích không giấu nổi.

Nhà Từ Đại Nương vốn giàu có, không ngờ hôm nay vì tơ tằm mà hào phóng đến thế.

Ngay cả Trương Tam cũng tắt lửa, không đủ dũng khí tranh giành nữa.

Mẹ tôi nhìn ngắm thân hình b/éo m/ập của người phụ nữ, liên tục nói:

"Tốt tốt, hôm nay tơ do con trai tôi nhả ra toàn bộ là của chị."

Bà kéo Từ Đại Nương vào trong phòng.

Mọi người ngoài cửa đành lủi thủi giải tán,

Trương Tam trước khi đi còn hừ lạnh:

"Có gì gh/ê g/ớm đâu, đợi tôi nuôi tằm, tơ nhả ra chắc chắn tốt hơn nhiều!"

Nhưng tôi biết, không ai có thể nuôi ra thứ tơ giá trị hơn thế.

Bởi vì họ đều thiếu một thứ dinh dưỡng.

Thứ dinh dưỡng có thể cư/ớp đi mạng người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm