Tôi nhíu mày, tăng lực, hết nhát này đến nhát khác đ/âm xuống bụng.

“Đường Tuân… Đường Tuân…”

Bên tai dường như có người đang gọi tên tôi.

Phía trước cơ thể tôi vẫn nguyên vẹn, không có vết thương nào.

Thế nhưng mùi m/áu tanh nồng lại lan khắp xung quanh.

Tôi dừng tay lại, ngơ ngác chớp mắt.

“Đường Tuân… tỉnh lại đi…”

Theo tiếng gọi của người đó, cảnh tượng trước mắt dần vặn vẹo biến đổi.

Cây cối xanh um.

Mặt hồ lung linh ánh trăng.

Trước mặt tôi… có người đang ôm ch/ặt lấy tôi.

Giọng Vệ Mân khàn khàn r/un r/ẩy:

“Cậu… tỉnh rồi à?”

“Tay cậu mạnh thật đấy… tôi bẻ mãi cũng không mở ra được…”

Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy hai tay mình đầy m/áu, cùng con d/ao cắm sâu vào lưng Vệ Mân.

Xung quanh chúng tôi là vô số x/á/c quái vật nằm la liệt.

“Đừng lo… tôi không sao.”

Vệ Mân khẽ ho một tiếng.

“Lúc nãy tôi không để ý… để mấy thứ đó thừa cơ chui vào.”

“Bây giờ không sao rồi, thứ đáng ch*t đều ch*t cả.”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

Hắn cúi người xuống, dường như không còn chống đỡ nổi, quỳ sụp xuống đất.

Cơ thể biến đổi, trở lại hình dạng ban đầu.

Nhìn những vết d/ao chằng chịt trên lưng và eo hắn, tôi cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tôi bị quái vật kh/ống ch/ế ý thức, muốn t/ự s*t.

Vệ Mân muốn cư/ớp con d/ao trong tay tôi nhưng không được.

Cho nên hắn dùng chính cơ thể mình chặn lại…

Mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được trào ra.

“Anh bị đi/ên à! Đồ ngốc này!”

Tôi luống cuống lục trong túi đạo cụ trị thương.

“Ai cần anh c/ứu! Ai bảo anh c/ứu chứ!”

“Lo cho cái mạng của anh trước đi!”

M/áu vẫn tuôn ra từ vết thương.

Nhưng Vệ Mân dường như không hề cảm thấy đ/au, còn cười.

Hắn gượng đứng dậy, li /ếm giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

“Không muốn… thấy cậu đ/au.”

10

Sau một trận loay hoay chữa trị, vết thương của Vệ Mân cuối cùng cũng cầm m/áu.

Hắn nằm sấp dưới đất, trông rất mệt mỏi.

“Thực ra chúng ta đáng lẽ đã ra ngoài từ lâu rồi.”

“Là mấy thứ đó giữ tôi lại đây.”

“Đồng đội của cậu… cậu nên đi tìm anh ta.”

Vệ Mân dùng móng vuốt đẩy tôi.

“Đừng lo cho tôi… tôi không sao.”

“Anh nói linh tinh cái gì vậy!”

Tim tôi như bị bóp ch/ặt.

“Anh vừa c/ứu tôi một mạng!”

“Tôi không bỏ anh lại một mình đâu!”

Tôi cố gắng kéo Vệ Mân đi cùng.

Nhưng thân hình hắn quá lớn, nặng như một chiếc xe nhỏ.

Tôi kéo nửa ngày cũng không nhúc nhích, ngược lại còn làm động vào vết thương của hắn.

Vệ Mân đ/au đến mức tai sói cụp xuống, trong miệng phát ra vài ti/ếng r/ên rỉ như thú.

“Chờ một chút.”

Cơ thể hắn bắt đầu biến đổi.

Ngay trước mắt tôi, thân hình hắn nhỏ dần từng chút một.

Cuối cùng biến thành một con sói con chưa đến nửa mét.

“Như vậy… cậu chắc có thể bế nổi rồi.”

Nhìn con sói con lông xù đang cuộn mình, tim tôi tan chảy luôn.

Tôi bóp bóp miếng đệm thịt ở chân hắn, rồi dọn chỗ trong balo.

Sau đó cõng Vệ Mân lên lưng, chạy thẳng về làng.

Tôi chạy một mạch.

Để tiết kiệm thời gian, tôi trực tiếp leo qua cửa sổ vào phòng đội trưởng.

Trong phòng trống trơn.

Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc chúng tôi rời đi, không có bất kỳ thay đổi nào.

Vệ Mân cào cào khóa kéo balo, cái mõm thò ra khỏi khe hở.

“Xem ra… họ đã bắt đầu hành động rồi.”

Ngoài cửa sổ, trong con hẻm, bóng người nối tiếp nhau.

Những dân làng vốn hiền lành lúc này giống như con rối bị gi/ật dây.

Cơ thể cứng đờ, đồng loạt đi về một hướng.

Ngay lúc tôi chuẩn bị lao ra ngoài, Vệ Mân gọi tôi lại.

“Cậu đi một mình không được đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
4 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Tuyệt Vọng Chương 13
11 Bọ Ăn Xác Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi thuần phục gã hàng xóm âm u thành chó

7
Sau khi căn hộ đối diện chuyển đến một người hàng xóm nam, sáng nào thức dậy tôi cũng phát hiện trên người mình có thêm những dấu đỏ mập mờ. Nhưng đối phương cực kỳ xảo quyệt, không để lại bất cứ chứng cứ nào. Là một trai thẳng chính hiệu, tôi không thể tiếp tục chịu đựng kiểu quấy rối không hồi kết này nữa. Thế là tôi lắp camera ngoài hành lang, quyết tâm bắt quả tang cái tên biến thái âm u đang nhòm ngó mình. Cuối cùng, tôi cũng lấy được chứng cứ từ camera. Tôi nóng lòng túm cổ áo tên biến thái đó, đè hắn xuống giường, ngay trước mặt hắn bấm mở video. Trong đoạn ghi hình, nửa đêm tôi gõ cửa nhà hắn. Mặc cho ánh mắt sửng sốt của hắn, tôi cưỡi thẳng lên người hắn, ở thế áp đảo như nữ vương. “Anh không cần em nữa sao?” “Tại sao mấy hôm nay anh không chịu hôn em?” Tư thế trong video giống hệt tư thế hiện tại khi tôi đang cưỡi trên người hắn. ? Tên biến thái âm u đó… lại là chính tôi.
Boys Love
Hiện đại
0
Cục Nợ Chương 16.