Hoa nở rồi cũng sẽ có ngày tàn

Chương 11

01/11/2025 21:06

Đoàn kịch đã không còn buổi diễn nào trước Tết, tôi yên tâm bắt đầu kỳ nghỉ.

Nghỉ ngơi ở nhà 2 ngày, bệ/nh cũng khỏi hẳn, tôi cảm thấy bức bối nên bảo Lục Tề dẫn tôi đi dạo phố.

Chúng tôi nắm tay nhau, đi dạo trong vô định khoảng 20 phút, khi tôi định về nhà thì cậu ấy kéo tôi lại: "Đợi chút, dây giày tuột rồi."

Cậu ấy ngồi xổm ngay tại chỗ, cẩn thận buộc lại dây giày cho tôi.

Trái tim tôi mềm nhũn, khi cậu ấy đứng dậy, tôi chủ động áp sát, đòi hỏi một nụ hôn âu yếm kéo dài.

"Hai người đang làm cái quái gì thế?!"

Không khí ngọt ngào bị phá vỡ.

Tôi quay lại, thấy Triệu Gia Nhất đang đứng đó với vẻ mặt hoang mang.

Tôi đứng chắn trước mặt Lục Tề, nhíu mày hỏi: "Cậu đến đây làm gì?"

Triệu Gia Nhất gi/ận dữ ném túi đồ trong tay xuống đất: "Tôi đến đây làm gì à?! Mấy ngày nay cậu không trả lời tin nhắn, tôi còn tưởng cậu gặp chuyện gì rồi!"

Cậu ta thở gấp, ng/ực phập phồng như muốn n/ổ tung vì gi/ận dữ.

Cậu ta bước đến trước mặt tôi, gần như nghiến răng nói: "Cậu thèm khát đàn ông đến mức không cần chọn lựa, thằng đàn ông nào cậu cũng chịu được hả?!"

Chưa kịp dứt lời, Lục Tề đã đ/á cậu ta ngã lăn ra đất, trượt xa nửa mét.

Nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.

"Anh nói ai không cần chọn lựa?" Lục Tề ôm lấy tôi với vẻ chiếm hữu rõ ràng, "Không m/ù thì nhìn cho rõ, tôi đây là chính người anh ấy yêu."

Rồi ngay trước mặt Triệu Gia Nhất, cậu ấy ôm lấy eo tôi, hôn một cách đầy mãnh liệt.

"Mẹ nó! Buông cậu ấy ra!" Triệu Gia Nhất bật dậy từ dưới đất, lao tới đ/ấm thẳng vào Lục Tề.

Lục Tề nghiêng đầu né tránh, hai người đ/á/nh nhau tới tấp, từng cú đ/á/nh đều trúng đích.

Nhưng Triệu Gia Nhất rõ ràng yếu thế, gần như không còn khả năng phản kháng.

"Đủ rồi! Dừng lại đi!" Tôi xông vào can ngăn, Triệu Gia Nhất lại bị đ/á bay lần nữa.

Tôi đứng trước mặt Lục Tề, lạnh giọng chất vấn: "Rốt cuộc cậu muốn gì?"

Triệu Gia Nhất dùng tay lau vệt m/áu ở khóe miệng, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ: "Thẩm Cầm, cậu bảo vệ hắn ư? Tôi quen biết cậu hơn 20 năm, cậu lại đi bảo vệ hắn?!"

Tôi kiểm tra cánh tay Lục Tề, sau khi x/á/c nhận không bị thương thì mới quay lại nói: "Em ấy là người yêu tôi, tôi bảo vệ em ấy thì có vấn đề gì?"

Mắt Triệu Gia Nhất mở to: "Người... Yêu?"

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, "Hai người thật sự đến với nhau rồi sao?"

Tôi gật đầu.

Lục Tề nhướng mày, "Ừ, gh/en đấy à?"

Triệu Gia Nhất đờ đẫn đứng như trời trồng.

Không muốn tiếp tục cuộc tranh cãi, tôi định kéo Lục Tề về nhà.

Triệu Gia Nhất bỗng hét lên sau lưng tôi, giọng khàn đặc: "Thẩm Cầm, không phải cậu thích tôi sao? Rốt cuộc cậu coi tôi là gì?"

Tôi dừng bước, thờ ơ lắc đầu: "Giờ không thích nữa. Nếu nhất định phải nói thì chúng ta chắc chẳng còn được coi là bạn bè. Đây không phải là điều mà cậu đã nói mấy ngày trước sao?"

Nói xong, tôi không thèm nhìn cậu ta lấy một lần, dắt tay Lục Tề đi lên lầu.

Lục Tề lúc này giống như gà trống vừa thắng trận, kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Tôi bực mình nhéo một cái khiến cậu ấy kêu oai oái rồi mới ngoan ngoãn theo tôi lên lầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
6 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm