Nhóc Câm

Chương 9

02/09/2026 17:42

Lục Thời Dục bị ép đến mức vô thức siết ch/ặt lấy tay tôi, rất lâu sau mới lên tiếng: "Ông nội, là hiểu lầm thôi..."

"Vậy theo ý cháu, mấy cái trò bẩn thỉu hạ lưu đó thực sự là do Tiểu Yến làm?"

"Không phải đâu ạ!" Lục Thời Dục đột ngột đứng phắt dậy, "Không liên quan đến Ôn Yến, em ấy sẽ không làm như vậy..."

Gia quy của Lục gia rất nghiêm ngặt, nếu dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ để hại người ở đây, thì dù có đang m.a.n.g t.h.a.i cũng phải ra từ đường quỳ suốt một đêm.

Nhưng sau khi lên tiếng bênh vực tôi xong, Lục Thời Dục chợt sững sờ.

Gần như không hề suy nghĩ, anh đã buột miệng thốt ra những lời đó theo bản năng.

Trong thâm tâm anh hiểu rất rõ, tôi sẽ không bao giờ làm chuyện hại người... chỉ là anh vẫn luôn không muốn thừa nhận việc Sầm Mặc đã vu khống mà thôi.

Nay lại nói ra những lời này ngay trước mặt bao người, ông nội ngược lại lại là người vui vẻ trước tiên.

Ông chuyển từ gi/ận sang cười: "Nếu cháu đã nói không phải, thì ông tin cháu. Nhưng tiếp theo nên làm thế nào, chắc không cần ông phải dạy cháu nữa chứ?"

23

Lục Thời Dục đã đuổi Sầm Mặc ra khỏi Lục gia.

Đồng thời thuê lại một nhóm người làm mới, rồi đón tôi về nhà.

Vào ngày rời đi, Sầm Mặc níu ch/ặt lấy tay áo Lục Thời Dục khóc lóc nức nở.

Cậu ta vẫn không chịu thừa nhận chuyện h/ãm h/ại, lại mang việc mình không thể nhảy múa ra để khóc lóc trông vô cùng đáng thương.

Cậu ta cứ tưởng Lục Thời Dục sẽ nể tình xưa nghĩa cũ.

Nhưng lần này, trong ánh mắt Lục Thời Dục chỉ chan chứa sự thất vọng, anh hất tay cậu ta ra.

"Giữ lại cho nhau chút thể diện cuối cùng đi, Tiểu Mặc."

Sau khi sai người đưa Sầm Mặc đi, anh mang theo khuôn mặt lạnh lùng quay sang nhìn tôi đăm đăm.

"Đã vừa lòng chưa, Ôn Yến?

"Cuối cùng cậu cũng đã trở thành chủ nhân của Lục gia, không còn ai có thể lay chuyển được vị trí của cậu nữa.

"Thế nên từ nay về sau, đừng bao giờ mở miệng nhắc lại những lời đe dọa ng/u ngốc như sinh đứa bé xong sẽ rời khỏi Lục gia nữa."

Tôi không hề mở miệng biện minh.

Bị bỏ lại ngay tại chỗ, dạ dày đ/au quặn lên khiến tôi phải gập cả người xuống.

Mùa đông giá rét qua đi, băng tuyết trên núi cũng bắt đầu tan chảy.

Nếu may mắn, có lẽ tôi thực sự có thể sống đến mùa xuân năm sau, để ngắm nhìn hoa cỏ rực rỡ khắp non ngàn.

24

Sau khi Sầm Mặc rời đi, Lục Thời Dục có suy sụp một thời gian, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Anh ngày càng tận tâm với công việc hơn, và đối với tôi cũng vậy.

Anh đột nhiên cảm thấy khó hiểu, tại sao t.h.a.i nhi ngày một lớn, mà tôi lại càng ngày càng g/ầy gò đi?

Gác lại công việc trong tay, Lục Thời Dục bắt đầu nghiêm túc chăm sóc tôi.

Khác hẳn với khoảng thời gian tôi mới mang th/ai, lần này anh đã chăm sóc người khác thành thạo hơn rất nhiều.

Ánh mắt và động tác mỗi khi truyền tin tức tố... cũng dịu dàng đến mức kỳ lạ.

Mỗi lần đi khám th/ai, anh còn cố tình né tránh việc để tôi và Từ Dư Trình tiếp xúc, đến một câu cũng không cho nói thêm.

Chúng tôi đã trải qua những ngày tháng khá bình yên.

Ngay khi tôi ngỡ rằng anh thực sự đã quên đi Sầm Mặc, và có thể dịu dàng với tôi như thế này cho đến lúc tôi nhắm mắt xuôi tay.

Thì tôi lại bị b/ắt c/óc.

Ngày hôm đó, Lục Thời Dục hẹn tôi ra ngoài ăn cơm, nói rằng có chuyện quan trọng muốn thưa chuyện với tôi.

Nhưng công ty anh lại đột xuất có một cuộc họp quan trọng.

Họp xong, anh mới sai thư ký đến đón tôi.

Giữa đường, một chiếc xe Jeep đã ép chúng tôi phải dừng lại, bọn b/ắt c/óc cầm s.ú.n.g và bắt tôi đi.

Chúng đưa một kẻ trói gà không ch/ặt như tôi đến vùng ngoại ô, vào trong một xưởng sửa xe bỏ hoang.

Trước đống ống tuýp sắt ngổn ngang trên mặt đất, còn có một người khác đang bị trói ——

Chính là Sầm Mặc - người lẽ ra đã rời khỏi Giang Thành.

Cậu ta bị trói gô lại, nhưng trên mặt không hề có lấy một tia sợ hãi.

Còn chưa kịp suy nghĩ, một tiếng s.ú.n.g vang lên đã c/ắt ngang dòng suy tư của tôi.

Bọn b/ắt c/óc kh/ống ch/ế Sầm Mặc lùi vào góc tường, rồi b.ắ.n một phát s.ú.n.g về phía đối diện.

Người bị ép phải khựng lại và đứng c.h.ế.t trân tại chỗ... chính là Lục Thời Dục.

25

Bọn b/ắt c/óc có lẽ không ngờ Lục Thời Dục lại hành động nhanh đến vậy.

Lưỡi d.a.o sắc lẹm kề sát vào cổ tôi, cứa dọc theo huyết quản tạo thành một vệt m.á.u chói mắt.

Tên đó uy h.i.ế.p Lục Thời Dục: "Hôm nay trong hai người bọn chúng, mày chỉ được dùng tiền để đổi lấy một người, đứa còn lại phải giữ lại làm con tin cho tao."

Trên khuôn mặt hốt hoảng của Lục Thời Dục xẹt qua một tia bàng hoàng.

Cảnh tượng này... giống hệt như vụ b/ắt c/óc do ông nội dày công dàn dựng vào ba năm trước.

Lúc đó anh không hề do dự, chọn cách dùng chính bản thân mình để đổi lấy tôi.

Nhưng lần này, Sầm Mặc lại bị đ/á văng liên tiếp mấy cú ngay trước mặt anh, m.á.u hộc ra lênh láng khắp sàn.

Cậu ta còn thoi thóp mỉm cười nhìn anh: "Bọn chúng nhắm vào em đấy, mặc kệ em đi, anh mau c/ứu cậu ấy và đứa con của hai người đi..."

Lời chưa dứt, trên cánh tay Sầm Mặc lại bị rạ/ch thêm một đường rướm m/áu.

Lục Thời Dục phẫn nộ gầm lên: "Dừng tay lại!!"

Bọn b/ắt c/óc cho anh một phút để suy nghĩ.

Trong một phút này, Sầm Mặc vừa khóc vừa nói rất nhiều lời xin lỗi, còn nói rằng trước kia mình làm vậy chỉ vì quá yêu anh, muốn níu kéo anh.

Những lời ruột gan của một người sắp c.h.ế.t, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lục Thời Dục nhìn tôi một cái thật sâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhóc Câm

Chương 12
Tôi là một Omega cấp thấp, lại còn bị câm. Trong khi bạn đời của tôi lại là một Alpha cấp S. Anh không hề yêu tôi, chỉ vì gia tộc ép buộc nên mới phải miễn cưỡng cưới tôi. Sau một lần mất khống chế trong kỳ mẫn cảm, tôi đã mang thai. Tôi run rẩy đưa tờ phiếu siêu âm cho anh, định vung tay ra dấu. Nhưng anh nhìn cũng chẳng buồn nhìn, trực tiếp xé nát tờ phiếu thành từng mảnh, lạnh lùng cảnh cáo: "Cho dù có con đi chăng nữa, cũng đừng hòng mơ tưởng rằng tôi sẽ yêu cậu." Tôi rũ mắt, nhìn chằm chằm những mảnh giấy vụn rơi đầy trên mặt đất rồi gật đầu. Thật ra, thứ bị xé nát đâu chỉ có mỗi tờ phiếu siêu âm. Mà còn có cả một tờ giấy chẩn đoán bệnh nan y nữa cơ, Lục Thời Dục à.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0