Tôi là bạch nguyệt quang ch*t sớm của công chính, từng cuỗm sạch toàn bộ tài sản của hắn, chỉ để lại cho hắn một khoản n/ợ khổng lồ và một đứa trẻ còn đỏ hỏn chờ người chăm bẵm.
Sau này, giới hệ thống lại cần pháo hôi. Tôi quá thiếu tiền, nên đi.
Bình luận bay ngang màn hình đầy giễu cợt: “Tổ pháo hôi thiếu người đến mức này rồi à? Đến cả tên m/ù nhỏ cũng bị phái ra sân.”
“Người này trông khá giống bạch nguyệt quang của công chính đấy.”
“Công chính h/ận bạch nguyệt quang thấu xươ/ng, tiện thể h/ận luôn cả hàng giả giống bạch nguyệt quang.”
“Tôi cá người này sống không quá ba ngày.”
Tôi chính là bạch nguyệt quang mà Lăng Tiêu h/ận đến tận xươ/ng tủy.
Năm năm trước, tôi cuỗm sạch toàn bộ tài sản của hắn, để lại cho hắn một đống n/ợ và một đứa trẻ vừa chào đời.