Viết Lại Cổ Tích: Chàng Tiên Cá

Chương 9

12/06/2024 13:50

9.

Hiển nhiên, ta mặc dù là hoàng tử nhân ngư nhưng lại không có tài sản gì của riêng mình, cho nên…

Sếp: "Đây là lý do tại sao em đến tìm tôi lúc nửa đêm à? Cung điện này bị em làm lo/ạn lên rồi, khắp nơi đều có tin đồn rằng trong cung điện tràn ngập oán niệm của phù thủy biển sâu, thỉnh thoảng sẽ phát ra những ti/ếng r/ên rỉ k/inh h/oàng để nguyền rủa người đi qua.

Tôi: "Hic."

"Được rồi, em đợi một lát, tôi đi lấy cho em." Sếp bất đắc dĩ cúi đầu, khóe miệng không kìm chế được cong lên.

Hiệu suất của sếp rất cao, không hổ là người là người gánh vác cả một công ty lớn, chẳng mấy chốc đã mang đến hai rương châu báu lớn và một đĩa điểm tâm mà tôi yêu thích.

"Cám ơn sếp, yêu anh!" Tôi ăn bánh vui vẻ đến nỗi không để ý đến đôi tai đỏ bừng của sếp.

Sau khi nói lời tạm biệt với sếp, tôi quay trở lại nơi ở của mụ phù thủy và mạnh dạn lấy ra hai hộp châu báu lớn.

Đừng hỏi tôi làm thế nào có thể mang theo hai chiếc hộp nặng nề này mà đến được đây, câu hỏi đặt ra chính là những người giấy chúng tôi có một không gian đa chiều đặt biệt, miễn là chúng tôi muốn, chúng tôi có thể giấu bất cứ thứ gì sau lưng và lấy nó ra.

Tôi giống như một nhà giàu mới nổi đột nhiên có tiền, tôi lắc lắc đuôi cá nói với mụ phù thủy: "Nào, lên đường lấy đôi chân tốt nhất của bà ra cho tôi."

Phù thủy: “Được rồi tình yêu, chân bên phía chúng ta được chia thành loại thường, loại đ/ộc quyền và loại cao cấp, loại bình thường là dùng một lần, một khi đã biến thành chân người thì sẽ không bao giờ biến thành đuôi cá nữa a,loại đ/ộc quyền có thể được chuyển đổi tự do trong vòng ba năm và còn loại cao cấp là vĩnh viễn, gần đây, loại cao cấp cũng đang được khuyến mãi số 999, số 99, cậu có thể mang về nhà chỉ với 9999 hộp vàng.”

Tôi: "Tôi lấy loại thường, cảm ơn."

Phù thủy:...…

Tôi: (・ω・)

Phải nói rằng mụ phù thủy tuy là gian thương nhưng th/uốc của mụ thực sự có tác dụng. Sau khi uống xong có được đôi chân giống hệt như trước đây, khi giẫm xuống đất cũng không có cảm giác đ/au đớn như trong truyện cổ tích miêu tả.

Giống như đi trên mặt đất bằng phẳng nha cả nhà.

Thoát khỏi cái đuôi cá khó điều khiển, tôi vừa chạy vừa hét lên phấn khích trên bờ biển, giống như Tôn Ngộ Không vừa nhảy ra khỏi đ/á, đắm chìm trong ánh nắng vàng và cảm nhận được vẻ đẹp của mảnh đất thuở thanh xuân đã qua.

Sau đó tôi bị lính tuần tra bắt vì kh/ỏa th/ân chạy ở nơi công cộng.

Trong phòng giam tối tăm, sếp tôi đột nhiên xuất hiện giống như Thánh mẫu Maria toát ra ánh sáng yêu thương, tôi ôm lấy chiếc áo choàng được lính ân cần đưa cho mà bật khóc.

"Woohoo, ông chủ, Caicai, laolao"

Sắc mặt sếp hơi tối lại, sau đó chuyển sang đỏ, cam, vàng, lục, lam, tím, cuối cùng ổn định ở mức đỏ.

"Khụ, tôi mang đến một bộ quần áo, em mặc vào trước đi." sếp quay người lại, không nhìn tôi nữa.

Haizzz, đều là đàn ông x/ấu hổ cái gì, ấy, bộ đồ này vừa vặn nha.

Mặc đầy đủ quần áo như này tôi cảm thấy có chút không tự nhiên, tuy nó vừa người nhưng tôi đã quen kh/ỏa th/ân nên nhất thời khó chấp nhận cảm giác quần áo bó sát vào cơ thể.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu Phật tổ phù hộ, phu quân ngàn vạn lần đừng khỏe mạnh.

Chương 6
Thiên hạ đều hâm mộ ta gả được cho mỹ nam tử đệ nhất kinh thành. Nhưng họ đâu biết, Tạ Chiêu Vân lại là kẻ ngốc. Bố mẹ chồng bỏ qua mọi quy củ cho ta, để ta chuyên tâm chăm sóc hắn. Mỗi ngày, ta đều quỳ trước tượng Phật cầu nguyện, dù mưa gió cũng không ngừng. Chỉ mong trời cao đừng để hắn khỏi bệnh. Rốt cuộc, ta đã có được cuộc sống tiên nhân: cha mẹ không quản được, bố mẹ chồng chẳng đoái hoài, chồng thì không thể quản. Bước ra từ Phật đường, ta vén rèm bước vào. Vị phu quân tuyệt sắc trong phòng đang ôm khư khư khúc gỗ dài thẳng đơ như báu vật, mân mê không rời. Thấy ta vào, hắn vội tiến lại, mắt sáng rực: - Ninh Ninh, nhìn này, Thượng Phương Bảo Kiếm! - Chẳng qua là que củi... Ta lẩm bẩm rồi bước tiếp vào. Sống thoải mái rồi, ta cũng vui lòng chiều Tạ Chiêu Vân chơi đùa. Tới gần, ta mỉm cười khen thanh kiếm thật lợi hại, rồi nằm dài trên sập nghỉ ngơi. Bỗng sập lún xuống, Tạ Chiêu Vân ôm chầm lấy ta vào lòng. - Vậy phu nhân xem thử, thanh bảo kiếm này lợi hại, hay bảo kiếm của ta lợi hại hơn? Tim ta đập thình thịch, toi rồi.
Cổ trang
Ngôn Tình
3