Bẫy Tình

Chương 4: Chiếm hữu

09/06/2026 16:23

Cú va chạm bất ngờ ngay giữa sảnh tiệc lộng lẫy khiến bầu không khí xung quanh như đông cứng lại trong một tích tắc. Tiếng cười nói đẩy đưa, tiếng chạm ly lách cách của giới quý tộc thành phố Tinh Cầu dường như bị một thế lực vô hình bóp nghẹt.

Tại trung tâm của vòng tròn tiêu điểm, hai luồng pheromone đỉnh cấp vốn dĩ vô cùng bài xích nhau, nay lại quấn lấy nhau một cách cuồ/ng bạo và đặc quánh. Mùi hương gỗ ngày tuyết của tuyết tùng dũng mãnh, lạnh lẽo bao trùm toàn bộ không gian, găm ch/ặt và áp chế tuyệt đối mọi Alpha trội xung quanh, trong khi đó, hương Hoa Trà thanh khiết, ngọt ngào của cấp S lại như một dải lụa mềm mại, quấn quýt lấy sự th/ô b/ạo ấy, xoa dịu đi những gai góc của vương giả bóng đêm. Chúng hòa quyện, tạo thành một vùng áp suất nghẹt thở mà không một kẻ nào dám có ý định bén mảng tới.

Bạch Ân Hy nép ch/ặt vào vòm ng/ực vững chãi của Kỷ Hành Chu, hai bờ vai thon g/ầy dưới lớp vest trắng tinh khôi run lên bần bật như một chú thỏ non bị dọa sợ hãi tột độ trước nanh vuốt của thú dữ. Hai bàn tay nhỏ nhắn của cậu bấu ch/ặt lấy bờ vai rộng lớn của người đàn ông, tìm ki/ếm một điểm tựa duy nhất giữa sảnh tiệc xa lạ. Gương mặt thanh tú, xinh đẹp giấu vào lồng ng/ực anh, đôi mắt phượng ngập nước, mờ sương đầy vẻ k/inh h/oàng. Cậu khẽ rùng mình, theo bản năng mà tham lam hít lấy mùi hương Tuyết Tùng mạnh mẽ đang bao bọc lấy cơ thể. Đối với một Omega cấp S bẩm sinh đã nh.ạy cả.m và yếu ớt như cậu, thứ hương thơm mang tính che chở tuyệt đối này mang lại một cảm giác an toàn đến lạ kỳ, khiến từng sợi th/ần ki/nh đang căng thẳng của cậu bỗng chốc tìm thấy chốn dung thân, dẫu cho người đàn ông đang ôm cậu có mang danh nghĩa tà/n nh/ẫn đến thế nào đi chăng nữa. Đơn thuần là một sinh linh bé nhỏ đang tìm ki/ếm sự bảo vệ từ kẻ mạnh nhất theo bản năng thuần túy của một Omega.

Kỷ Hành Chu nén một tiếng gầm gừ trầm thấp ngập tràn tính chiếm hữu nơi cuống họng. Đôi mắt chim ưng sắc bén, đỏ ngầu vì hội chứng cuồ/ng táo lúc này quét qua đám Alpha đang sững sờ xung quanh, ánh mắt ấy lạnh lùng và tà/n nh/ẫn như một lời tuyên bố chủ quyền tuyệt đối.

Kẻ nào dám nhìn cậu ấy thêm một lần nữa, kẻ đó phải ch*t.

Bàn tay to lớn của anh siết ch/ặt lấy vòng eo mảnh mai của Bạch Ân Hy, kéo sát cậu vào cơ thể mình như muốn khảm người vào xươ/ng tủy. Cảm nhận được sự r/un r/ẩy và bất an của người trong lòng, một thứ cảm xúc xa lạ, muốn bao bọc và nâng niu bỗng chốc dâng trào trong thâm tâm vị CEO Kỷ Thị vốn nổi tiếng là kẻ m/áu lạnh. Anh không buông cậu ra, một tay khéo léo dứt khoát lấy chiếc ly rư/ợu vang đang lắc lư chực tràn từ những ngón tay mềm mại của cậu, lạnh lùng đặt sang khay của một người phục vụ đang r/un r/ẩy đứng gần đó.

Trong khi không gian sảnh chính đang ngưng đọng, phía ngoài ban công lộng gió, khuất sau những bức rèm nhung dày nặng, bầu không khí lại mang một sắc thái nảy lửa hoàn toàn khác. Doãn Hy Thần bị Lăng Tư Duật ép ch/ặt vào góc lan can đ/á cẩm thạch chạm khắc hoa văn cổ điển. Ánh đèn ban công mờ ảo hắt lên gương mặt kiêu kỳ nhưng đầy phẫn nộ của nhị thiếu gia Doãn gia.

Hy Thần cắn ch/ặt môi, pheromone mùi Hoa Linh Lan ngọt ngào nhưng sắc sảo bộc phát, cố gắng tạo ra một màng bọc để chống cự lại sự xâm nhập của đối phương.

Thế nhưng, Lăng Tư Duật chỉ khẽ nhướng mày, nụ cười tà mị, phóng đãng hiện rõ trên gương mặt đào hoa sành sỏi. Gã nhàn nhã tỏa ra mùi Trầm Hương trầm ấm, dày dặn, từng chút một bao bọc, nuốt chửng lấy hương linh lan của Hy Thần một cách đầy thong dong.

Doãn Hy Thần tức đến đỏ cả mặt, hai tay đẩy mạnh lồng ng/ực gã nhưng bất thành, chỉ biết nghiến răng m/ắng.

"Lăng Tư Duật! Anh là đồ mặt dày, đồ l/ưu m/a/nh!"

Lăng Tư Duật cúi thấp đầu, ghé sát vào tai cậu, hơi thở mang theo mùi rư/ợu champagne thượng hạng và khói th/uốc nhạt.

"Tôi chỉ mặt dày với mỗi em thôi, nhị thiếu ạ."

Hy Thần quay đầu né tránh, ánh mắt vô tình lướt qua lớp kính ban công, nhìn vào giữa sảnh tiệc. Khi thấy em họ Bạch Ân Hy của mình đang bị Kỷ Hành Chu ôm ch/ặt trong lòng, cậu gi/ật mình, lòng nóng như lửa đ/ốt, định dằn tay ra để chạy vào c/ứu.

"Ân Hy! Buông tôi ra, tên khốn Kỷ Hành Chu kia định làm gì em ấy!"

Lăng Tư Duật nhanh như chớp vươn tay giữ ch/ặt lấy eo Hy Thần, kéo ngược cậu trở lại lòng mình, cười khẽ một tiếng đầy ẩn ý.

"Yên tâm đi, Hành Chu không ăn th!t em họ em đâu. Cậu ấy nâng niu còn không hết kia kìa... Cùng lắm là ngậm trong miệng thôi. Em lo cho bản thân mình trước đi thì hơn."

"Anh nói cái gì hả?!"

Doãn Hy Thần tức đi/ên lên, không thèm nể nang gì nữa, thẳng chân giẫm mạnh một cái thật đ/au vào giày da bóng loáng của Lăng Tư Duật. Ông chủ hộp đêm Secret khẽ hộc lên một tiếng, gương mặt nhăn nhó vì đ/au nhưng vòng tay ôm eo cậu lại càng siết ch/ặt hơn, không có chút ý định buông ra.

Giữa sảnh tiệc, Kỷ Hành Chu hoàn toàn không bận tâm đến những chuyện xung quanh. Anh cảm nhận rõ ràng cơ thể của Bạch Ân Hy trong vòng tay mình càng lúc càng mềm nhũn, tựa như một dải lụa không có xươ/ng, hoàn toàn dựa dẫm và giao phó bản thân cho anh. Mùi hương của cậu dưới sự kích động từ tuyết tùng bỗng chốc trở nên ngọt lịm, nồng nàn và đặc quánh như mật ong. Kỷ Hành Chu thừa biết bản chất của những tên Alpha trội trong giới thượng lưu này, thứ mùi hương Omega cấp S thuần khiết và quyến rũ đến mức này nếu tiếp tục lộ ra ở đây, sẽ làm đi/ên đảo tất cả bọn chúng, kí/ch th/ích bản năng thú tính của những kẻ săn mồi. Mà anh, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai có cơ hội nhìn ngó đóa hoa trà này của mình.

Không mượn cớ, không một câu giải thích, cũng chẳng cần hỏi ý kiến của bất kỳ ai, Kỷ Hành Chu cúi thấp người xuống. Một tay anh giữ ch/ặt bờ vai thon, tay còn lại vòng qua hai chân cậu, dứt khoát bế bổng Bạch Ân Hy lên theo kiểu công chúa trước sự kinh ngạc tột độ của toàn bộ khách khứa có mặt trong lâu đài. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên khe khẽ, nhưng không một ai dám đứng ra ngăn cản bước chân của người đàn ông quyền lực nhất Tinh Cầu.

Bạch Ân Hy gi/ật mình, hoảng hốt kêu khẽ một tiếng nhỏ như tiếng mèo kêu. Gương mặt thanh tú của cậu thoáng chốc đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và thẹn thùng, đôi mắt phượng mở to ngơ ngác nhìn gương mặt góc cạnh của người đàn ông đang bế mình. Sợ bản thân bị ngã, cậu vội vàng vòng hai tay ôm lấy cổ anh, rụt rè giấu kín gương mặt đang nóng bừng vào hõm cổ ấm áp của Kỷ Hành Chu. Hành động ngây thơ đầy phụ thuộc này của cậu lại vô tình khiến làn da mềm mại và gáy áo đẫm hương hoa trà cọ xát trực tiếp vào tuyến thể đang căng cứng sau gáy của Kỷ Hành Chu.

Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng, pheromone tuyết tùng của Kỷ Hành Chu suýt chút nữa là bùng n/ổ mất kh/ống ch/ế vì sự kí/ch th/ích ngọt ngào này. Anh mím ch/ặt môi, bước chân càng lúc càng nhanh và vững chãi, trầm giọng ra lệnh cho trợ lý thân cận đang bước đi phía sau.

"Cản bước tất cả mọi người lại. Kẻ nào muốn đuổi theo, đuổi cổ khỏi Tinh Cầu."

Lệnh vừa ban ra, toán vệ sĩ áo đen lập tức dàn hàng ngang, chặn đứng lối đi riêng ra bãi xe, triệt để cách ly Bạch Ân Hy khỏi sảnh tiệc ồn ào và cả sự truy đuổi muộn màng của Doãn Hy Thần khi vừa thoát khỏi ban công. Kỷ Hành Chu một mực bế ch/ặt cậu trong tay, sải bước dài thẳng tiến ra chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng đang n/ổ máy chờ sẵn ở sảnh ngoài.

Cánh cửa xe nặng nề đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn những ánh đèn flash và thế giới xa hoa, hỗn tạp bên ngoài lâu đài. Bên trong khoang sau rộng rãi, tối mịt và tĩnh mịch của chiếc Rolls-Royce, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Tấm vách ngăn bằng kính mờ ngăn cách tuyệt đối với tài xế phía trước, biến không gian phía sau thành một thế giới hoàn toàn đ/ộc lập của riêng hai người. Sự thiếu thốn ánh sáng khiến các giác quan khác trở nên nh.ạy cả.m hơn bao giờ hết, mùi hương ngọt trộn lẫn vào nhau, bao trùm lấy từng tấc không gian trên ghế da cao cấp.

Kỷ Hành Chu nhẹ nhàng đặt Bạch Ân Hy ngồi xuống ghế. Ngay khi vừa được tự do, chú thỏ con ngây thơ liền co hai chân lại, ngồi thu mình vào góc ghế da rộng lớn, hai bàn tay nhỏ nhắn đan ch/ặt vào nhau vì lo lắng. Đôi mắt phượng vẫn còn đọng một lớp sương nước mờ ảo, ngước lên nhìn người đàn ông quyền lực đang ngồi ngay bên cạnh mình với khoảng cách cực gần. Ánh mắt cậu dời từ gương mặt lạnh lùng của anh xuống bàn tay phải lớn, nơi dải băng gạc trắng từ vết thương đêm qua ở hộp đêm vẫn còn hằn chút dấu vết.

Trong lòng Bạch Ân Hy dâng lên một nỗi xót xa. Cậu diễn kịch, lòng cậu lúc này tràn ngập sự tự trách vì nghĩ rằng anh bị thương là do bảo vệ mình khỏi đám người say xỉn đêm hôm đó. Đôi môi nhỏ nhắn của cậu khẽ mấp máy, thanh âm nhỏ nhẹ, ủy khuất vô ngần vang lên giữa không gian tối.

"Kỷ tổng... tay anh bị thương sao? Có phải... có phải là do em không? Có đ/au lắm không?"

Nói rồi Bạch Ân Hy không hề sợ hãi hay rụt rè nữa, cậu nhích người lại gần, nhẹ nhàng vươn hai tay nâng bàn tay to lớn, quấn gạc của Kỷ Hành Chu lên. Cậu cúi đầu, cẩn thận như nâng niu một báu vật dễ vỡ, rồi ghé đôi môi mềm mại của mình sát vào vết thương, khẽ thổi nhẹ một hơi mát rượi, dịu dàng. Cử chỉ ngây thơ, thánh thiện ấy như một dòng nước mát lành dội thẳng vào trái tim đang rực lửa cuồ/ng bạo của Kỷ Hành Chu.

Kỷ Hành Chu cúi đầu nhìn bàn tay mình đang được bao bọc trong sự ấm áp của cậu, rồi nhìn vào đôi mắt phượng trong veo, thánh thiện không một chút tạp niệm hay toan tính của người đằng trước. Sự ngạo mạn, đ/ộc đoán và lớp băng giá ngụy trang bấy lâu nay của vị đỉnh cấp Alpha hoàn toàn sụp đổ trước sự ngoan ngoãn, chân thành đến cốt tủy này. Anh nhận ra, cậu thực sự chỉ là một đóa hoa trà ngây thơ, trong sáng, cần được anh chở che trước giông bão cuộc đời.

Sự chiếm hữu trong lòng bùng n/ổ, Kỷ Hành Chu bất ngờ tiến lại gần hơn, một tay vươn ra chống mạnh lên thành ghế da ngay sau lưng cậu, triệt để giam giữ bóng hình nhỏ bé của Bạch Ân Hy vào giữa lồng ng/ực vững chãi của mình. Gương mặt góc cạnh như tượng tạc của anh áp sát vào chiếc tai nhỏ đang ửng hồng của cậu, hơi thở nóng rực, dồn dập mang theo pheromone Tuyết Tùng nồng đậm bao trùm lấy cậu, trầm giọng hỏi, thanh âm khàn đặc đầy quyến rũ.

"Biết tôi bị thương... Vậy em lấy cái gì để đền đáp đây, Bạch thiếu gia?"

Bạch Ân Hy không lùi bước, cậu khẽ chớp mắt, khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau. Trong không gian mờ tối của chiếc xe sang, hơi thở của hai người đan xen, ngọt ngào và ngạt thở, dệt nên một chiếc bẫy tình mà cả chú thỏ con ngây thơ lẫn con sói già đ/ộc đoán đều đã tự nguyện chìm sâu vào bên trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
4 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
7 Chúc Thanh Sơn Chương 17
8 Tham Lam Chương 12
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm