TRUNG KHUYỂN THÍCH CHIẾM HỮU

Chương 4

13/04/2026 10:14

"Anh cũng chỉ là một con ch.ó tôi nuôi mà thôi... ưm... ưm..." Chưa m/ắng xong, anh ta đột nhiên bịt miệng tôi lại, lôi vào phòng tắm nhấn lên tường, dòng nước lạnh buốt bất ngờ dội thẳng xuống người tôi.

"Miệng bẩn thế này, rửa cho sạch đi."

Sự việc xảy ra quá đột ngột, lại thêm nước lạnh, tôi không kìm được mà rùng mình mấy cái. Vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Thời Cẩn. Thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của tôi, anh ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Chủ nhân dạy dỗ ch.ó thì thấy nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu thấy ch.ó dạy dỗ chủ nhân đấy. Em trai ngoan, cảm giác thế nào?"

【Anh Hai, tôi khuyên anh nên lương thiện.】

【Bây giờ cười to bao nhiêu, sau này khóc to bấy nhiêu.】

【Cú cười này của anh Hai ít nhất cũng khởi điểm hai mươi năm tù không vợ.】

【Đừng nói nữa, cẩn thận anh ta xuyên qua màn hình b.ắ.n cho một phát bây giờ!】

Bị Thời Cẩn nói vậy, tôi càng thấy khó chịu hơn. Nhưng miệng vẫn cứng như đ/á, "Cái đồ bi/ến th/ái anh nửa đêm lẻn vào phòng tôi hạ đ/ộc, tôi đạp anh hai cái là còn nhẹ đấy, dựa vào đâu mà ph/ạt tôi?"

"Tôi hạ đ/ộc em lúc nào?"

Nhìn vẻ mặt c.h.ế.t cũng không nhận của Thời Cẩn, tôi hừ lạnh một tiếng: "Anh không hạ đ/ộc tôi, vậy sao n.g.ự.c tôi lại sưng lên thế này?"

Nói xong, tôi vén áo lên. Ánh mắt hai người lập tức dời đến trước n.g.ự.c tôi, nửa ngày không rời mắt, dần dần đỏ rực. Cừu Xuyên còn liếc nhìn Thời Cẩn một cái đầy ẩn ý, Thời Cẩn chột dạ đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Bị nhìn lâu, tôi thấy hơi mất tự nhiên, định lén kéo áo xuống thì thấy bình luận trôi qua như phát đi/ên. Cả màn hình đều là:【Hồng quá】, 【Muốn hôn】.

Tôi đột nhiên ức phát khóc. Bị Cừu Xuyên đ/á/nh, bị Thời Cẩn hạ đ/ộc thì thôi đi, giờ còn bị mấy cái thứ q/uỷ quái này trêu ghẹo!

Thấy tôi khóc, hai người họ như thể vừa trả được đại th/ù. Thời Cẩn phấn khích đến đỏ cả mắt, vui mừng đến mức sắp khóc thành tiếng. Cừu Xuyên còn hơn thế, kích động đến mức đ.ấ.m vỡ cả gương, khóe miệng không ngừng co gi/ật.

Lúc hai người rời đi, vì quá vui sướng mà đi đứng cũng không vững.

【Tiểu thiếu gia của tôi ơi, cậu có muốn đi khám mắt không, đó mà là vui mừng, kích động à?】

【Thôi xong, án tù không vợ lại bị tăng thêm hai mươi năm vô cớ rồi.】

【Tốt quá, là BE rồi, chúng ta hết c/ứu.】

Xì! Tôi mới không thèm tin mấy lời nhảm nhí của các người!

7.

Ngày hôm sau, tôi bị đ.á.n.h thức bởi một tiếng động sột soạt. Khe rèm cửa hơi hắt nắng, bóng hình cao lớn của Cừu Xuyên dưới ánh sáng mờ ảo trông càng thêm gợi cảm. Tôi không tự chủ được mà nuốt nước bọt. Đáng tiếc, nhìn được mà không ăn được.

Đang nhìn đến say mê thì anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi, "Nhìn đủ chưa?"

Tôi thốt ra theo bản năng: "Nhìn chưa đủ, hay là anh cởi áo ra cho tôi nhìn thêm chút nữa?"

【Thả thính vô hình mới là chí mạng nhất!】

【Ái chà, tai nam chính thẹn thùng đỏ lên kìa, tiểu thiếu gia giỏi quá!】

【Nếu không phải nam chính cần giữ hình tượng, tiểu thiếu gia hôm nay đừng hòng xuống giường!】

Đỏ? Tôi theo bản năng nhìn vào tai anh ta, nhưng bất ngờ bị chiếc áo sơ mi bay tới che khuất tầm mắt.

"Hôm nay Thời Yến về, em chắc chắn muốn lãng phí thời gian vào hôm nay chứ?"

Nhắc đến Thời Yến, tôi nhụt chí ngay lập tức. Trong đầu toàn là hình ảnh lúc nhỏ bị anh ta dùng thắt lưng quất vào mông. Nỗi ám ảnh ấy đạt đến đỉnh điểm khi anh ta sải đôi chân dài, nheo mắt nói "lại đây".

Tôi bước chân theo quán tính, nhưng bình luận lúc này lại hiện ra đi/ên cuồ/ng:【Anh Cả cuối cùng cũng lên sân khấu rồi, đợi đến hoa cũng héo luôn.】

【Không về nhanh là đến cả nước canh anh ta cũng chẳng được húp đâu.】

【Tiểu thiếu gia phen này tiêu đời rồi, anh Cả nghe nói cậu và Cừu Xuyên mặn nồng nên gh/en quá mới tức tốc chạy về đấy.】

【Mau mau mau! Cường thủ hào đoạt lên đi!】

Tôi lập tức phát ra tiếng gào thét chói tai trong lòng! Tại sao chuyện này lại còn liên quan đến Thời Yến nữa?

Thấy tôi dừng bước, ánh mắt Thời Yến lập tức trở nên nham hiểm vô cùng. Tôi theo bản năng lùi lại vài bước, trốn sau lưng Cừu Xuyên. Hành động này ngay lập tức chọc gi/ận anh ta.

Ngay cả hai chữ c/ứu mạng còn chưa kịp kêu lên, tôi đã bị anh ta xách cổ áo bịt mắt lôi đi. Tuy không nhìn thấy gì, nhưng nhờ đám bình luận tiết lộ, tôi đã biết mình sắp phải trải qua những gì.

Thế nên, khi nhìn thấy đủ loại dụng cụ hình ph/ạt trước mặt, lòng tôi chẳng mảy may gợn sóng...

Nói dối đấy! Mẹ nó, da đầu tê dại luôn rồi! Bình luận chắc chắn là giả! Cái kẻ được mệnh danh là "Diêm vương mặt lạnh", vô tình vô nghĩa như Thời Yến, sao có thể thích tôi được? Đống hình cụ này rõ ràng là để thẩm vấn phản đồ mà.

Đang mải suy nghĩ, sợi xích trên cổ chân đột nhiên bị gi/ật mạnh, dần dần siết ch/ặt. Tôi loạng choạng một cái, ngã nhào vào gi/ữa hai ch/ân anh ta.

Thời Yến đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, rõ ràng là đang cười, nhưng trong mắt không hề có lấy một tia ấm áp: "Thích Cừu Xuyên sao?"

8.

"Không thích!" Ai mà thèm thích cái loại ch.ó con đó chứ!

【Tiểu thiếu gia, cậu có biết là hễ cậu nói dối là chóp mũi lại đổ mồ hôi không?】

【Tầm này mà gật đầu một cái là cái "cúc nhỏ" ăn đủ hành luôn đấy.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT