Em Định Nịnh Chớt Anh À?

Chương 15

27/11/2025 18:30

Sáng hôm sau thức dậy.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Mắt sưng húp, chỉ hé được một đường khe nhỏ.

đ/au đầu, miệng cũng đ/au.

Trong lòng tôi khẽ gào thét với hệ thống:

"Chuyện gì thế này? Chuyện gì thế này? Tại sao độ thiện cảm lại biến thành ba dấu chấm hỏi!"

Hệ thống trả lời bằng giọng nặng nề:

"...Có lẽ là lỗi phần mềm."

Hả?

Tôi sốt ruột: "Cái gì! Vậy bây giờ độ thiện cảm là bao nhiêu? Chẳng lẽ vì tối qua tôi đi uống rư/ợu, tái phát chứng cũ một lần mà mức độ thiện cảm đã rơi xuống thành dấu chấm hỏi rồi sao?"

Hệ thống do dự hỏi lại:

"...Tối qua cậu không nhớ gì sao?"

Vô ích.

Tôi đương nhiên nhớ chứ.

"Lớp tụ tập uống say, Kỳ Lăng đưa tôi về, tôi nhớ rõ từng chi tiết."

Tôi khẳng định chắc nịch!

Hệ thống im lặng.

Rồi bật ra tiếng hừ lạnh:

"Không giảm, vẫn ổn lắm."

Giọng điệu như đang nghiến răng nghiến lợi.

Trước khi kết quả học tập tầm thường của tôi được công bố.

Quý Diễn Yên lại đi công tác ra nước ngoài, ở lại ba tháng.

Sáng tối đều đặn hai cuộc gọi xuyên quốc gia.

"Châu Châu, chọn xong trường thì báo anh, trợ lý Kim sẽ giúp em hoàn tất thủ tục nhập học, anh rất tiếc không thể cùng em nhập trường."

"Có thể đi chơi nhưng không được đi qua đêm cũng không được uống rư/ợu, nhớ chưa?"

Tôi gật đầu đồng ý.

Bên kia đầu dây, hơi thở của Quý Diễn Yên có chút nén lại.

Giọng nói thêm phần thận trọng:

"Em ngoan ngoãn, đợi anh về, có chuyện chúng ta từ từ nói."

Cúp máy.

Nhìn tài liệu chi tiết của ba ngôi trường trên bàn.

Đều trong thành phố, cách nhau không xa.

Nhưng.... tôi đều không định đăng ký.

Ngôi trường mới ở phương Bắc.

Rất xa.

Môi trường mới, bạn bè mới.

Còn có Lâm Tấn.

Anh ấy là phó giáo sư trẻ nhất trường chúng tôi.

Cũng là anh trai ruột của tôi.

Từ khi mẹ đưa tôi về nhà họ Quý, hai chúng tôi chưa từng gặp lại.

Sau khi ba tái hôn, Lâm Tấn sống cùng bà nội.

Ở đây.

Không có Quý Diễn Yên, không có mức độ thiện cảm.

Chưa đầy một tháng, mà cảm giác như đã rất lâu rồi.

Lâu đến mức tôi đã quen với tấm ván mỏng kêu cót két mỗi lần trở mình.

Lâm Tấn mang cho tôi lạp xưởng bà nội tự làm.

Tôi ôm hộp cơm giữ nhiệt.

Lững thững đi về.

Đèn đường hai bên đã cũ quá, chiếu không rõ đường.

Khiến tôi hoa mắt ảo giác.

Tưởng như... mình nhìn thấy Quý Diễn Yên.

Anh tựa vào chiếc xe hơi đen, ống tay áo sơ mi đen xắn lên đến khửu tay.

Đầu ngón tay chấm lửa.

Lập lòe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0