Sáng sớm hôm sau, cháu chú Hai chạy sang nhà ông bà nội tôi, kêu tôi mau sang, nhà chú Hai xảy ra chuyện rồi.

Tôi vừa dậy vẫn đang mơ màng, nghe thấy câu này thì hốt hoảng, nhanh chóng chạy vội sang nhà chú Hai.

Cửa lớn nhà chú Hai đóng ch/ặt, gõ hồi lâu mới mở cho tôi vào, trong sân có chú Hai thím Hai, hai chị gái của Trang Kiệt, cả nhà mặt nhăn mày nhíu, thím Hai còn đỏ hoe khóe mắt, nhìn cảnh này thì ai nghĩ rằng hôm qua mới tổ chức đám cưới ở đây.

Tôi đến gần chú Hai hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy chú?”

Chú Hai không nói gì chỉ dẫn tôi vào phòng tân hôn.

Trong phòng vẫn là trang trí ngày hôm qua, trên cửa kính trong suốt vẫn dán cặp chữ hỷ đỏ chói mắt, nến long phượng trên bàn đã tắt, ánh sáng bên ngoài chiếu vào phòng nhưng vẫn có hơi âm u.

Trương Kiệt ngồi bệt bên giường, đôi mắt vốn nhanh nhẹn lúc này lại giống như phủ một tầng sương m/ù. Ngọc Quyên nằm trên giường, vẫn mặc bộ váy liền thân màu đỏ hôm qua, giống như vẫn say ngủ, tôi đến gần muốn xem cô ấy ra sao thì bị khuôn mặt trắng ởn dọa sợ suýt nữa ngã ngửa.

Người trên giường mặt trắng như tuyết trên núi mùa đông hàng năm, đôi mắt lại là hai hố đen kìn kịt, vô thần, giống như có thể hút được người vào trong đó, môi đỏ giống như nhỏ m/áu.

Vừa nhìn là thấy không phải người sống.

Nhìn kĩ mới phát hiện đây là người giấy, chẳng trách mọi người im thin thít, trong một đêm cô dâu lại biến thành người giấy.

“Không phải người giấy, là Thục Mẫn.”

Trang Kiệt đột nhiên ngẩng đầu: “Thục Mẫn quay về rồi, tối qua là Thục Mẫn.”

Trong chốc lát không một ai dám lên tiếng, nhìn chăm chú vào Trang Kiệt, giống như sợ nó lại nói ra cái gì.

Trang Kiệt không quan tâm gì khác, nói tiếp: “Hôm qua em tận mắt thấy Thục Mẫn đi vào, cô ấy mặc đồ hỉ màu đỏ, nói muốn thành thân với em, em từng hứa sẽ cưới cô ấy, bây giờ cô ấy đến rồi.” Nó càng nói càng lo/ạn: “Thế nhưng buổi sáng, buổi sáng cô ấy, cô ấy liền biến thành thế này.”

Trang Kiệt đ/au khổ, trong mắt đều là sự cố chấp.

Sau khi bình tĩnh tôi mới cúi người quan sát kỹ người giấy, ngũ quan được miêu tả cẩn thận, mắt giống như nước mùa thu, mày tựa núi xa, cả khuôn mặt sinh động như thật.

Thím hai không nhịn được ôm lấy Trang Kiệt bật khóc, mọi người h/oảng s/ợ không biết nên nhìn đi đâu, chú Hai kêu tôi đến phòng khách, tôi biết ông ấy có gì đó muốn nói với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu Phật tổ phù hộ, phu quân ngàn vạn lần đừng khỏe mạnh.

Chương 6
Thiên hạ đều hâm mộ ta gả được cho mỹ nam tử đệ nhất kinh thành. Nhưng họ đâu biết, Tạ Chiêu Vân lại là kẻ ngốc. Bố mẹ chồng bỏ qua mọi quy củ cho ta, để ta chuyên tâm chăm sóc hắn. Mỗi ngày, ta đều quỳ trước tượng Phật cầu nguyện, dù mưa gió cũng không ngừng. Chỉ mong trời cao đừng để hắn khỏi bệnh. Rốt cuộc, ta đã có được cuộc sống tiên nhân: cha mẹ không quản được, bố mẹ chồng chẳng đoái hoài, chồng thì không thể quản. Bước ra từ Phật đường, ta vén rèm bước vào. Vị phu quân tuyệt sắc trong phòng đang ôm khư khư khúc gỗ dài thẳng đơ như báu vật, mân mê không rời. Thấy ta vào, hắn vội tiến lại, mắt sáng rực: - Ninh Ninh, nhìn này, Thượng Phương Bảo Kiếm! - Chẳng qua là que củi... Ta lẩm bẩm rồi bước tiếp vào. Sống thoải mái rồi, ta cũng vui lòng chiều Tạ Chiêu Vân chơi đùa. Tới gần, ta mỉm cười khen thanh kiếm thật lợi hại, rồi nằm dài trên sập nghỉ ngơi. Bỗng sập lún xuống, Tạ Chiêu Vân ôm chầm lấy ta vào lòng. - Vậy phu nhân xem thử, thanh bảo kiếm này lợi hại, hay bảo kiếm của ta lợi hại hơn? Tim ta đập thình thịch, toi rồi.
Cổ trang
Ngôn Tình
3