[BL] Chữa Bệnh Cho Bạo Quân

Chương 7.

24/07/2025 12:14

Vì thế đến khi bạo quân trở lại An Trạch cung, ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Vừa thấy đôi giày thêu chỉ vàng xuất hiện, ta vội lao ra ngay, quỳ xuống hành lễ:

“Thần bái kiến bệ hạ.”

Bạo quân dừng bước. Vạn công công bên cạnh quan sát sắc mặt của hắn, mở miệng giới thiệu:

“Thưa bệ hạ, đây là Thường thái y, người hôm qua được bệ hạ triệu vào cung để chữa b/ệnh cho ngài.”

“Vậy à?” Bạo quân tiến đến trước mặt ta, cái bóng to lớn của hắn phủ lên người ta, gần như che khuất mặt trời, giọng lạnh nhạt ra lệnh “Ngẩng mặt lên.”

Gì vậy? Sao nghe giọng điệu như mấy gã bạo quân đang chú ý đến mỹ nhân vậy?

Ta e thẹn ngẩng đầu, còn định gây ấn tượng tốt với ngài về nhan sắc tuyệt trần của ta, ai ngờ vừa liếc một cái, bạo quân đã rời tầm mắt đi ngay.

“Miễn lễ.”

Vạn công công nhắc nhở:

“Bệ hạ nói ngài đứng lên.”

Ta vội đứng dậy, phủi phủi hai đầu gối, vừa quay qua thấy bạo quân đang ngồi trên giường nhìn ta chằm chằm, suýt thì gi/ật mình ngã ngửa tại chỗ.

“Ngươi tên gì?”

Bạo quân hỏi.

Vạn công công lanh mồm nhắc nhở:

“Thường thái y, bệ hạ hỏi tên của ngài.”

“Thưa bệ hạ.” Ta cung kính đáp “Tên thần đầy đủ là Thường Dung.”

“À.” bạo quân lại nói “là hoa thường dung sao?”

Hoa thường dung, loài hoa chỉ mọc nơi chiến trường khắc nghiệt, vươn lên từ nơi đất cằn cỗi, cánh hoa trắng tinh, nụ hoa tím hồng, thân cây lại đầy gai, nhìn đẹp đẽ nhưng lại chứa đ/ộc tố, hay dùng để điều chế th/uốc đ/ộc gây liệt cho động vật. Thường tên loài hoa này dùng để đặt cho nữ nhi.

“Vâng bệ hạ. Cha mẹ của thần thấy thần từ lúc sinh ra đã thông minh trác tuyệt, sức sống mãnh liệt, lại tinh thông học hành, nhìn yếu ớt nhưng lại mạnh mẽ gai góc, như đóa thường dung trắng nở rộ dưới miền đất khô hanh, đón gió to làm lên chí lớn. Vậy nên đã lấy tên loài hoa đó đặt cho thần.” Ta nói một tràng bịa đặt mà không vấp một chữ, còn tỏ ra vô cùng tự hào.

Vạn công công liếc xéo ta.

Bạo quân không biết có để tâm hay không, lại hỏi qua chuyện khác:

“Vậy Thường khanh có định thăm khám b/ệnh tình cho trẫm không?”

Thăm khám thế nào mà chả ra b/ệnh liệt mà…

Nghĩ như thế, ta lại không dám từ chối.

Bạo quân Lý Cương phất tay ra lệnh cho đám người hầu:

“Tất cả các ngươi đều lui ra, Vạn công công, đóng kín cửa lại.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm