Tiếng Gọi Của Con Gái

Chương 1

03/08/2026 08:23

01

Nhật ký: Quê nhà truyền đến tin sắp giải tỏa. Vì muốn chuyển trường cho Phán Phán, tôi đưa con bé về quê. Cũng đúng ngày hôm ấy, tôi mơ thấy người em trai đã ch*t của mình.

Ba tháng trước, Phán Phán cùng vài đứa trẻ khác gặp t/ai n/ạn trên đường đi dã ngoại.

Một bé gái đi cùng vì nhặt chiếc móc khóa rơi xuống hồ nên suýt ch*t đuối.

Mấy đứa trẻ khác đều nói chính Phán Phán đã đẩy cô bé xuống nước. Tôi không tin con gái mình sẽ làm chuyện như vậy, để tránh việc con bị b/ắt n/ạt, tiện thể tôi cũng đưa con bé về quê luôn.

Căn nhà cũ ở quê vừa hay cũng nằm trong diện giải tỏa, mọi chuyện cứ dồn dập kéo đến cùng lúc.

Thật ra tôi vốn không muốn quay về. Rời đi suốt bảy năm, nơi này để lại cho tôi toàn những ký ức đ/au đớn.

Ban đêm, ánh nến lay động nhè nhẹ. Tôi đun một ấm nước nóng để lau người cho Phán Phán.

Vì chưa tìm người nối lại đường điện nên phần lớn căn nhà vẫn chìm trong bóng tối. Sợ con gái hoảng, tôi thắp hết số nến còn lại lên.

Đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, vừa hay có thể thấy gốc cây khổng lồ trong sân.

Phán Phán ôm con búp bê trong lòng, đôi mắt dưới ánh nến sáng long lanh: “Mẹ từng nói con với cậu rất giống nhau, giống ở đâu vậy ạ?”

Tôi nhìn những vết mốc loang lổ trên trần nhà, tâm trí dần trôi xa: “Hai đứa đều thông minh và ngoan ngoãn như nhau.”

Ngoài trời mưa giông không dứt, cơn buồn ngủ kéo tới, tôi chìm vào giấc mơ.

Trong mơ, tôi như quay về thời thơ ấu. Tôi và em trai đùa giỡn cùng nhau. Phòng của em chỉ cần mở cửa sổ là có thể trèo lên cây cổ thụ bên ngoài.

Em ấy ngồi trên cành cây to, làm mặt q/uỷ với tôi đang đứng trong phòng, bởi vì tôi không đủ nhanh nhẹn, chẳng biết trèo cây.

“Chị ơi, bắt không được đâu, lè lè lè!”

Tôi đưa tay ra, giống như bị em ấy chọc tức nên muốn bắt lấy. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, em ấy ngã từ trên cây xuống.

Tôi trơ mắt nhìn em mình tr/eo c/ổ lơ lửng ở tầng hai.

Tôi gi/ật mình tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn choáng váng. Trời đã không còn sớm nữa, sau khi dọn dẹp sơ qua, tôi dẫn Phán Phán ra ngoài ăn sáng.

Quê tôi không lớn, mọi người đều quen biết nhau.

Bà chủ quán ăn sáng vừa nhìn thấy tôi đã ghé sát tai nhân viên thì thầm: “Đó chẳng phải La Ngọc Thư sao? Sao cô ta lại quay về rồi?”

“Đúng vậy, chẳng phải nghe nói cô ta lấy chồng xa à? Em trai cô ta gi*t người mà còn dám trở về sao?”

“Tôi nghe nói cả nhà họ đều bị th/ần ki/nh.”

“Con trai của người giàu nhất huyện năm đó chính là bị em trai cô ta gi*t đấy. Bên ngoài chỉ thông báo là mất tích thôi.”

“Chuyện này tôi biết! Đến giờ vẫn chưa tìm được con trai nhà đó mà!”

Sắc mặt tôi vẫn bình thản, chỉ có bàn tay cầm chiếc thìa nhỏ không ngừng r/un r/ẩy.

Tôi vô thức nhìn sang Phán Phán. Con bé đang chăm chú xem hoạt hình trên điện thoại tôi, cười rất vui vẻ, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện kia.

Sợ những lời đó ảnh hưởng đến tâm h/ồn non nớt của con, tôi định dọn đồ rồi đưa con rời đi.

Ngay lúc cúi đầu chỉnh lại vạt áo, phía sau tôi bỗng vang lên mấy tiếng hét thất thanh.

Tôi quay đầu lại, phát hiện Phán Phán đang bưng bát canh còn chưa ăn hết, luống cuống đứng trước mặt bà chủ và cô nhân viên.

Nước canh nóng hắt đầy lên người hai người họ. Vì mang dép hở chân nên mu bàn chân bị bỏng đỏ cả lên, với diện tích như vậy chắc chắn rất nhanh sẽ nổi bóng nước.

Tôi vội vàng xin lỗi, vậy mà bà chủ vẫn không chịu bỏ qua: “Trông chừng con của cô đi! Nhỏ xíu đã đ/ộc á/c như vậy rồi!”

Tôi trừng mắt nhìn lại, kéo Phán Phán ra sau lưng, ánh mắt dần lạnh xuống: “Bà nói lại lần nữa xem?”

Có lẽ bị khí thế của tôi dọa sợ, bà chủ méo mặt đưa mã thanh toán cho tôi rồi khập khiễng đi vào trong.

Tôi trả gấp mười lần tiền bữa sáng theo yêu cầu của bà ta, xem như tiền bồi thường bỏng.

Trên đường dắt Phán Phán về nhà, con bé ngẩng đầu lên, cười vô cùng rạng rỡ: “Mẹ ơi, sao mẹ không vui vậy?”

Nhìn gương mặt non nớt của con gái, nụ cười ấy vẫn giống hệt trước kia, vậy mà trong lòng tôi lại dần dâng lên từng cơn lạnh buốt.

“Phán Phán, nói thật với mẹ đi, lúc nãy con có cố ý hắt canh vào hai cô kia không?”

Con bé mở to đôi mắt, nhìn những đám mây đang trôi trên trời rồi cười hì hì: “Không cố ý đâu mà.”

Tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe con bé nói tiếp: “Tại con thấp quá nên không hắt tới miệng của hai người đó thôi.”

Giọng điệu non nớt ấy phát ra từ miệng một đứa trẻ mới sáu tuổi khiến tôi sững người.

Vì đúng vào cuối tuần nên trường mẫu giáo của Phán Phán vẫn chưa khai giảng. Tôi dặn con bé chơi trong sân, không được chạy đi xa.

Phán Phán ngồi xổm dưới gốc cây già, cầm chiếc xẻng nhỏ đào đất.

Người thợ tôi gọi tới để nối điện làm việc rất nhanh. Sau khi đấu xong dây điện trong căn nhà cũ, ánh mắt ông ấy lại dừng phía sau lưng tôi.

“Đó là con gái cô sao?”

Tôi gật đầu cười: “Đúng vậy.”

Sắc mặt người thợ có chút kỳ lạ. Ông ta gượng gạo nở nụ cười xã giao: “Con gái cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Sáu tuổi.”

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy Phán Phán đang nghiêng cái đầu nhỏ tinh nghịch chớp mắt với tôi.

Trong tay con bé đang cầm một con chuột ch*t bị moi toang bụng.

Tôi hoảng hốt, chẳng còn để ý có người ngoài ở đó, lập tức bước tới đá/nh mạnh vào mu bàn tay con bé rồi ném con chuột ch*t đi thật xa.

“Sao cái gì con cũng dám chạm vào vậy!”

Phán Phán miễn cưỡng đi vào nhà rửa tay.

Sau khi tiễn người thợ đi, tôi nhìn thấy con bé đang đứng bất an ngoài cửa, môi nhỏ bĩu xuống đầy tủi thân: “Xin lỗi mẹ, tại con thấy dưới gốc cây có cái hang nên tò mò thôi mà.”

Mỗi lần Phán Phán xin lỗi, lòng tôi lại mềm nhũn. Tôi ôm con vào lòng, dặn sau này không được tùy tiện đụng vào nữa, chuột có rất nhiều vi khuẩn.

Đến chiều tối, có điện sáng lên, cả căn nhà cũ rực rỡ ánh đèn. Con bé tò mò chạy khắp trên dưới, cuối cùng lục được một cuốn album ảnh trong phòng chứa đồ.

“Mẹ ơi, trong album này có mẹ nè.”

Khuôn mặt bầu bĩnh của Phán Phán đỏ bừng lên. Con bé ôm cuốn album dày cộp đặt lên sofa phòng khách.

Tôi rửa tay sạch sẽ, nhìn nồi canh giò heo vẫn còn phải hầm rất lâu nữa mới xong, rồi bế Phán Phán đặt lên đùi mình, cùng con lật xem album.

Bên trong ghi lại từng mảnh ký ức của gia đình bốn người chúng tôi, từ ảnh tôi lúc mới sinh đến khi em trai La Dục Cường chào đời năm tôi bốn tuổi. Tôi ôm em ngồi dưới đất, trong tay cầm chùm nho đồ chơi.

Tôi nhớ lại lúc đó hai chị em từng cãi nhau vì chùm nho ấy, bất giác bật cười.

Phán Phán lại chỉ vào tấm ảnh Dục Cường vừa nhận được giấy báo tuyển thẳng. Gia đình bốn người ngồi dưới gốc cây chụp chung với nhau.

“Mẹ ơi, cậu đẹp trai quá.”

Con bé tò mò nhìn bức ảnh, vuốt ve những dấu vết trên đó, rồi quay đầu nhìn gốc cây ngoài sân: “Hóa ra cái cây đó trước đây lớn như vậy luôn à.”

Tôi nhìn gốc cây khổng lồ dưới ánh hoàng hôn. Nồi canh trong nhà vẫn sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Vì không ai chăm sóc nên thân cây đầy sâu mọt. Cây đổ rồi, chỉ còn lại cái gốc khó mà xử lý được.

Em trai tôi cũng chẳng bao giờ quay về nữa.

Ngay lúc tâm trí tôi đang trôi xa, Phán Phán bỗng ghé sát tai tôi thì thầm: “Mẹ ơi, dưới gốc cây có phải đang giấu thứ gì không?”

Tim tôi gi/ật thót. Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy sáng rực của con bé, thế nhưng nó lại lấy chiếc máy tính bảng từ phía sau lưng tôi ra: “Chắc chắn là kho báu của công chúa nên chuột mới tới tr/ộm đó.”

Tảng đ/á trong lòng như được thả xuống. Nhìn Phán Phán bắt chước động tác của nhân vật hoạt hình, tôi bất giác thấy có chút áy náy.

Sao tôi có thể nghi ngờ con gái mình được chứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ vì chồng không chịu bế con gái, tôi đuổi anh ta ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng

Chương 8
Để tiếp đãi mẹ chồng từ quê lên, tôi đã tất bật trong bếp suốt cả buổi chiều. Vừa bưng đĩa tôm om cuối cùng lên bàn, chồng tôi đã sốt sắng bóc ngay một con tôm đưa cho chị dâu góa của anh ta. Đúng lúc đó, cô con gái hai tuổi rưỡi của tôi ngã ở phòng khách, khóc thét lên. Tay tôi dính đầy dầu tôm, vội vàng hét lên với chồng: "Tay em dính đầy dầu, anh mau đi bế con bé đi!" Anh ta cau mày, giơ tay lên: "Tay anh cũng đầy dầu, không bế được." Nói xong, anh ta tiếp tục cúi đầu bóc tôm cho Lâm Mạn Ninh. Nhìn đống vỏ tôm trên bàn, tôi buột miệng nói: "Ly hôn đi." Anh ta sững sờ: "Cô bị điên à? Chỉ vì tôi không bế con thôi sao?" Tôi bế con gái lên: "Đúng, chỉ vì anh không bế con."
Tình cảm
2