Số Kiếp Của Anh Tới Rồi...

Chương 3

01/02/2024 12:24

3.

Ngày tôi về nhà, Phó Từ nói bận, không có tới đón tôi.

Ngược lại tôi nhận được tin nhắn từ dãy số xa lạ, trên đó là ảnh của Phó Từ.

Ánh mắt hắn hơi s/ay, dịu dàng cười với ống kính, nút áo cởi ra hai cái, lộ ra xươ/ng quai xanh tinh xảo.

Từ trước tới giờ Tống Hiểu Vũ chưa từng thấy hắn như vậy.

Mà tôi, thờ ơ…

Tôi chuyển qua cho luật sư, bảo anh ta làm hồ sơ.

Chân trước tôi mới vừa vào cửa, chân sau liền nghe thấy tiếng cửa vang lên.

Người tiến vào không phải là Phó Từ, là bạch nguyệt quang của hắn, Lâm Sương.

"Nhiều năm như vậy, khóa cửa của anh ấy vẫn là sinh nhật của tôi, Tống Hiểu Vũ, cô lấy cái gì tr/anh gi/ành với tôi."

Cô ta kiêu căng vì được yêu chiều, kh/inh thư/ờng nhìn tôi.

"Chỉ là cái khóa cửa đã khiến cô rất vui vẻ sao?"

Lâm Sương trăm triệu lần không nghĩ tới tôi sẽ đ/ánh trả:

"Tống Hiểu Vũ, năm năm trước nếu không phải tôi ra nước ngoài du học, căn bản không có chuyện gì đến lượt cô. Cô cũng thấy đấy, tôi vừa trở lại, Phó Từ liền vội vã tới gặp tôi. Nếu cô tự mình hiểu rõ thì nhanh chóng cuốn gói rời đi."

Tôi thả hai miếng chanh vào nước ấm:

"Tôi nhớ không lầm, nơi Lâm tiểu thư cô đi chính là New York? Vậy cũng không xa, ngồi máy bay 25 tiếng thì đến, làm sao lại ồn ào giống như â/m d/ương c/ách b/iệt cần phải chia tay nhỉ?"

"5 năm, 1800 ngày, 43800 tiếng, hắn ngay cả 25 tiếng cũng không chịu dành cho cô, không đi nước Mỹ thăm cô một chuyến, sao cô dám tin hắn yêu cô? Có phải cô bị hắn l/ừ/a rồi không?"

Lâm Sương sửng sốt một chút: "Lúc đầu Phó Từ chỉ là không m/ua được vé máy bay, anh ấy nếu có tiền thì chắc chắn sẽ ra t/òa l/y h/ôn cô"

"Thế nên cô cũng biết đấy, Phó Từ năm năm trước là một phượng hoàng nam (*) ngay cả vé máy bay hai vạn tệ cũng không trả nổi."

*phượng hoàng nam: (tiếng lóng) chỉ các "đấng mày râu" chuyên đi ăn bám váy vợ để thăng tiến.

Tôi cầm ly rư/ợu xoay người, "Hiện tại hắn là tổng tài Phó thị, cô lại muốn tôi c/út đi, ha ha, cô đây là ch/ặn đường c/ư/ớ/p ban ngày ban mặt à."

Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng còi xe c/ảnh s/át.

Lâm Sương nhướng mày: "Cô báo cả/n/h s/át?"

Tôi giơ ly rư/ợu lên: "Gặp phải c/ư/ớp b/óc, người bình thường đều sẽ báo c/ảnh s/át, hãy biết điều chút đi."

Lúc bị c/ảnh s/át mang đi cô ta vẫn còn k/êu g/ào: "Tôi xem cô bịa ra cho tôi t/ội d/anh gì để b/ắt gi/ữ tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm