Beta Đáng Thương

Chương 8

09/05/2026 22:01

Tôi lạnh mặt, gi/ật mạnh vạt áo mình khỏi tay hắn:

“Nói xong rồi thì cút.”

Tôi xoay người bước vào bếp.

Thẩm Dực đang đứng trước bồn rửa, trên người buộc chiếc tạp dề xanh nhạt.

Ánh đèn vàng cam phủ lên vai anh, khiến gương mặt nghiêng càng thêm dịu dàng.

Tôi đứng cách đó không xa nhìn bóng lưng anh, trái tim đ/au nhói.

Giả mất trí thì sao chứ?

Lợi dụng tôi thì sao chứ?

Ngay từ đầu chẳng phải tôi cũng muốn lừa anh ấy sao?

Tôi hèn hạ ích kỷ như vậy, lấy tư cách gì để trách anh đây?

Tôi hít sâu một hơi, bước tới ôm lấy anh từ phía sau.

Động tác của Thẩm Dực khựng lại, quay đầu thấy là tôi mới thả lỏng:

“Sao thế?”

Tôi vùi mặt vào sau gáy anh, giọng nói nghèn nghẹn:

“Không sao cả.”

Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ rời đi.

Vầng trăng được vớt lên từ cống ngầm, cuối cùng rồi cũng phải trở về với bầu trời.

Chẳng phải ngay từ đầu tôi đã biết điều đó rồi sao?

Có gì đáng buồn đâu chứ?

Vốn dĩ chúng tôi không phải người của cùng một thế giới.

Ít nhất hiện tại anh ấy vẫn còn ở đây.

Chỉ cần tôi biết trân trọng khoảng thời gian còn lại là đủ rồi.

10.

Thứ Tư công ty tổ chức team building.

Tôi chẳng có tâm trạng đi nịnh nọt sếp, cũng không hứng thú chơi mấy trò boardgame kia.

Một mình ngồi trong góc uống rư/ợu giải sầu.

Tửu lượng của tôi vốn không tốt, mới vài ly xuống bụng đầu óc đã bắt đầu choáng váng, quay cuồ/ng không còn suy nghĩ nổi.

Đồng nghiệp tới vỗ vai tôi, nói mọi người chuẩn bị đi tăng hai, hỏi tôi có đi không.

Tôi lắc lư đứng dậy:

“Không… không đi đâu, vợ tôi còn đang chờ ở nhà.”

Ra khỏi cửa quán, tôi loạng choạng ngồi xổm bên lề đường.

Gió đêm thổi qua, lạnh buốt.

Ven đường đỗ mấy chiếc xe, đèn sáng như hai bóng đèn lớn.

Tôi nheo mắt nhìn hồi lâu mà vẫn không phân biệt nổi cái nào là đèn taxi.

“Lạc Hoài?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía trước.

Tôi thu ánh mắt lại.

Một chiếc xe màu đen dừng trước mặt tôi, cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt của Cố Trú Thần.

Tôi nhìn hắn chằm chằm hai giây, sau đó nghiêng đầu, hừ mạnh một tiếng.

Lại là cái tên đáng gh/ét này!

Sao cứ âm h/ồn bất tán thế hả?

Tên đáng gh/ét cau mày bước xuống xe, vòng sang bên cạnh tôi:

“Cậu uống rư/ợu à?”

Men say dâng lên, kéo theo cả hành vi của tôi cũng trở nên trẻ con.

Tôi hung dữ đ/á hắn một cái:

“Tránh ra, anh chắn đường tôi rồi.”

Cố Trú Thần cúi đầu nhìn ống quần mình, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi.

Hắn không tức gi/ận, khóe môi thậm chí còn cong nhẹ, sau đó dang tay kéo cả người tôi vào lòng ôm ch/ặt.

Tôi giãy hai cái nhưng không thoát ra được.

Hắn cúi đầu, ch/ôn mũi vào cổ vai tôi hít sâu một hơi.

Hơi thở nóng hổi phả lên da khiến tôi nhột đến rụt cổ lại.

Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý cười:

“Lạc Hoài, sao cậu lại đáng yêu thế này?”

Tôi khó chịu quay đầu tránh đi:

“Đồ đáng gh/ét, đừng chạm vào tôi!”

Trong giọng Cố Trú Thần mang theo sự cưng chiều kỳ quái:

“Được được được, vậy cậu lên xe với tôi trước được không? Tôi đưa cậu về nhà.”

Tôi đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Hắn nửa kéo nửa ôm nhét tôi lên ghế phụ.

Lúc giúp tôi thắt dây an toàn, đầu ngón tay hắn chạm vào cằm tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn nhìn tôi vài giây.

Giây tiếp theo, môi tôi chợt lạnh đi.

Khuôn mặt Cố Trú Thần gần trong gang tấc.

Thấy tôi không phản ứng.

Hắn lại li/ếm nhẹ môi tôi một cái rồi bật cười.

Sau đó đứng thẳng dậy quay về ghế lái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7