Sáng tỏ như trăng

Chương 10

15/07/2024 16:26

Bảo sao Tam hoàng tử lại bệ/nh hoạn như thế, hóa ra là vì con giống cha.

Tân đế nắm quyền, quan lại cấu kết với bọn cư/ớp, dân chúng lầm than.

Bọn ta gặp rất nhiều người mặt mày xanh xao, ăn mặc rá/ch rưới trên đường.

Lục Dã nói rằng tiền thuế hiện nay thu nhiều gấp ba tiền triều.

Có nhiều bách tính ở khắp nơi bị chèn ép đến mức không còn đường sống, nên đã khởi nghĩa vũ trang.

Vương công quý tộc ca vũ thăng bình, bách tính thì phải b/án con để m/ua lương thực.

Trong lòng ta nặng trĩu.

Bị phụ thân nuôi nh/ốt mười mấy năm, ta chẳng biết gì về thế giới ngoài kia.

Giờ đây, khi thoát ra khỏi chiếc lồng hoa lệ đó lại gặp phải thời lo/ạn.

Ta vừa đồng cảm với cuộc sống gian khổ của bách tính, vừa cảm thấy mịt m/ù về tương lai không nơi nương tựa của chính bản thân.

Nỗi buồn bủa vây, suy nghĩ rối ren, trong lúc nhất thời đã trở nên ngây dại.

“Nhanh, tới đây nhanh lên, thiếu chủ về rồi!”

Lục Dã đổ mồ hôi đầm đìa, đi theo sau là một nhóm người.

Nam tử đi đầu ôm một nam nhân trẻ tuổi g/ầy gò trong lòng.

Nam tử đó có dung mạo tuấn mỹ, nhưng khuôn mặt lại trắng bệch như giấy.

Trên người rải rác các vết thương lớn, nhỏ, làn da trắng lộ ra khiến người khác h/oảng s/ợ.

Nước mắt Lục đại nương liền trào ra, bà ấy đứng dậy lau mặt qua loa rồi nắm tay ta.

“Tống cô nương, mời cô vào nhà phụ ta một tay.”

Ta ngơ ngác bị Lục đại nương kéo vào nhà.

Tuy là thiếu chủ bị thương, nhưng nam nữ vẫn phải ở riêng.

Ta giúp hắn xử lý vết thương, có phải không thích hợp lắm không?”

...

“Trường An, người đã phải chịu đựng nhiều rồi!”

Nước mắt Lục đại nương trào ra, bà ấy mới vừa kéo được một nửa y phục của thiếu chủ đã không thể kìm nén nổi nữa, ngồi xổm xuống đất, úp mặt vào tay khóc không thành tiếng.

Ta chỉ có thể nghe được vài tiếng nghẹn ngào vang lên từ kẽ ngón tay.

Ta nhìn mà đ/au lòng, chắc hẳn Lục đại nương rất thân thiết với thiếu chủ.

Bà ấy không thể làm được nên đành để ta làm sạch vết thương giúp hắn.

Nhẹ nhàng cởi y phục của thiếu chủ, ta sững người như bị sét đ/á/nh.

Thiếu chủ là nữ?

Người mà Lục Dã và những người khác ủng hộ xưng đế là một nữ tử!

Nữ nhân, nữ nhân có thể làm Hoàng đế sao?

Đến khi ta đi ra khỏi phòng với tâm trạng hoảng hốt, mọi người ở bên ngoài lao vù đến và vây quanh ta.

“Thiếu chủ sao rồi?”

“Hả? Ờm, thiếu chủ đã ổn rồi, Lục đại nương nói chỉ là vết thương ngoài da, đắp th/uốc, ngủ vài ngày là có thể hồi phục lại gần hết.”

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Có vài người đàn ông cao khỏe, cánh tay còn to hơn cả chân của ta đều đỏ mắt khi nghe thấy chuyện này.

“Má nó, nha đầu Trường An ngốc nghếch này đúng là không thể khiến người ta bớt lo được.”

“Nàng ấy muốn c/ứu các huynh đệ, mạng sống của bọn ta chẳng đáng giá gì, nàng ấy lại đ/á/nh đổi cả bản thân…”

Viền mắt Lục Dã cũng đỏ lên, hắn đ/á mạnh vào người của tên đàn ông lực lưỡng đó.

“Lão Hắc, nói gì thế, đừng có gọi là nha đầu ngốc này ngốc kia nữa, không biết phép tắc gì cả.”

“Chúng ta đều coi Trường An là chủ nhân, sau này chỉ được gọi thiếu chủ, khi thành công thì phải gọi là Hoàng đế!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên yến tiệc cung đình, ta cự tuyệt hôn sự, hắn hoảng loạn

Chương 7
Người chồng nhặt được đã lấy lại ký ức. Hắn đưa ta về hoàng thành, lúc này ta mới biết hắn chính là Tam hoàng tử lưu lạc bên ngoài. Hắn còn có một vị hôn thê xuất thân cao quý. Ngày vào cung nhận thưởng, hắn cảnh cáo ta: - Tuyết Âm đã rộng lượng cho ngươi làm thiếp, đừng có không biết đủ. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của ta. - Một nữ nhân quê mùa thế này, chẳng lẽ còn dám mơ tưởng ngôi vị Tam hoàng tử phi? - Đừng tưởng có chút ân tình với điện hạ mà dám vọng tưởng vị trí không thuộc về mình! Ta cúi đầu không nói. Cho đến khi yến tiệc cung đình bắt đầu, hoàng thượng hỏi ta muốn nhận thưởng vật gì. Cái đầu ta đập mạnh xuống nền gạch đá: - Thần nữ chỉ muốn vạn lượng vàng ròng, ngàn khoảnh ruộng tốt, một tòa phủ đệ, tốt nhất thêm mấy nam sủng... Lời chưa dứt, những tiếng xì xào xung quanh im bặt. Gương mặt Tiêu Cảnh Nguyên đen sầm lại.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0