Tôi lén hé mắt nhìn anh.

Vẫn là khuôn mặt ấy, ngũ quan lạnh lùng cứng cỏi, ngạo nghễ lại như cự tuyệt người khác ngàn dặm.

Làn da trắng lạnh rất dễ để lại dấu vết.

Ch*t ti/ệt, tôi lại nghĩ gì vậy.

Hít sâu, hít sâu.

"Nếu em thiếu oxy thì chúng ta đến b/ệnh viện, nếu em ngứa da thì lát nữa về đến nhà rồi biết."

Tôi lập tức tỉnh táo.

Về đâu?

Ghì mặt vào cửa kính xe.

Khung cảnh quen thuộc ngày càng gần.

Nơi tôi đã sống hơn mười năm.

"Anh! Em muốn xuống xe."

Tôi không thể về nhà.

Tôi đưa tay cạy cửa, gào về phía tài xế.

"Dừng xe, mở cửa."

"Không thì em đ/ập cửa kính nhảy xe đấy."

"Bốp" một cái t/át rơi xuống cánh tay tôi, lực không nhẹ.

đ/au đến nỗi nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.

Ánh mắt Lục Đình Thâm quay sang, mặt không biểu cảm, ánh mắt sâu thẳm.

"Lục Tích Thời, hành động nào của anh khiến em nghĩ hôm nay tâm trạng anh tốt?"

"Ngồi yên."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm