Tạ Cảnh Hoài lấy một tấm thẻ cầu nguyện mới, viết ba cái tên: Tạ Cảnh Hoài, Ninh Dư và Tạ Dư Niệm.

Ninh Dư nhìn tên mình. “Sao không viết Lâm Dư?”

Anh đưa bút cho cậu. “Em muốn viết tên nào thì viết.”

Cậu không xóa tên Ninh Dư, chỉ viết thêm bên cạnh hai chữ Lâm Dư thật nhỏ.

Sau đó cậu thêm một câu:

“Có chuyện phải nói, không ai được tự quyết định thay người kia.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn một lát rồi ký tên bên dưới.

Tiểu Mãn giành bút, nắn nót viết thêm: “Tối phải về nhà ăn cơm.”

Hai người cùng bật cười.

Ninh Dư mở hũ tro, rải một phần xuống gốc cây. Bụi trắng hòa vào đất và rễ cây. Cậu không thấy sợ, cũng không còn cảm giác đang đối diện cái ch*t của chính mình. Chỉ giống như đang tiễn một đoạn đời đã hoàn thành nhiệm vụ, để phần còn lại có thể tiếp tục bước đi.

Tạ Cảnh Hoài nắm tay cậu.

“Về nhà thôi.”

Ninh Dư nhìn anh, sau đó nhìn Tiểu Mãn đang chạy trước trên bậc đ/á.

“Ừ, về nhà.”

Lần này không ai bị bỏ lại.

*

Tạ Cảnh Hoài và Ninh Dư đăng ký kết hôn vào mùa đông năm đó.

Hồ sơ mất nhiều thời gian hơn bình thường vì Ninh Dư từng thay đổi hộ tịch và chưa hoàn tất một số thủ tục sau t/ai n/ạn ở Bắc Thành. Nhưng mọi giấy tờ đều do chính cậu xem xét và ký tên. Tạ Cảnh Hoài chỉ chuẩn bị luật sư, không quyết định thay bất kỳ điều gì.

Tống Nghiên là một trong hai người làm chứng. Sau sự việc năm đó, cậu đã chủ động chấm dứt hôn ước giữa hai nhà, rời khỏi công ty gia đình và trở thành người vận động cho quyền tự quyết trong hôn nhân phân hóa. Hiện tại, cậu sống cùng một bác sĩ beta ở thành phố khác.

Khi gặp Ninh Dư, Tống Nghiên nhìn cậu rất lâu rồi nói: “Cuối cùng cậu cũng trở về.”

“Cảm ơn cậu năm đó đã c/ứu Cảnh Hoài.”

“Tôi chỉ làm điều bất kỳ ai cũng nên làm.”

“Không phải ai cũng dám chống lại hai gia đình.”

Tống Nghiên cười nhẹ. “Tôi cũng đang tự c/ứu mình.”

Ngày đăng ký kết hôn, Hải Thành có tuyết.

Tiểu Mãn mặc áo khoác đỏ, ôm giấy chứng nhận của hai ba, vui hơn bất kỳ ai. Đứa trẻ hỏi đi hỏi lại rằng sau khi kết hôn, ba nhỏ có còn đi lạc nữa không.

Ninh Dư chỉnh khăn cho con. “Ba không dám hứa sẽ không bao giờ gặp chuyện bất ngờ. Nhưng ba hứa có chuyện gì cũng sẽ nói, không tự ý biến mất.”

“Ba lớn cũng phải hứa.”

Tạ Cảnh Hoài ngồi xuống, ngoắc tay với con. “Ba hứa.”

“Còn đ/au cũng phải nói.”

Anh nhìn Ninh Dư. “Câu này ai dạy con?”

“Ba nhỏ.”

“Dạy đúng.”

Tiểu Mãn hài lòng, đứng giữa nắm tay hai người.

Tối đó, họ trở về căn hộ cũ. Ninh Dư nấu mì cà chua, vẫn quên cho muối. Tiểu Mãn ăn một miếng rồi nhăn mặt.

“Ba nhỏ, không ngon.”

Tạ Cảnh Hoài bình tĩnh ăn tiếp. “Không được chê.”

“Nhưng thật sự không ngon.”

Ninh Dư cầm đũa. “Vậy đừng ăn.”

Đứa trẻ lập tức ôm bát. “Con vẫn ăn.”

“Không ngon còn ăn?”

“Ba lớn nói đồ ba nhỏ nấu phải trân trọng.”

Ninh Dư quay sang. “Anh dạy con cái gì vậy?”

“Dạy sự thật.”

“Vậy anh ăn hết nồi.”

“Được.”

Cuối cùng, nồi mì thật sự được ăn hết. Tiểu Mãn chạy vào phòng khách lắp ngôi nhà bằng gỗ, còn Ninh Dư đứng rửa bát trong bếp.

Tạ Cảnh Hoài bước đến ôm cậu từ phía sau.

“Anh làm gì?”

“Ôm em.”

“Tiểu Mãn còn ở ngoài.”

“Con đang chơi.”

“Anh đừng dựa, em đang rửa bát.”

“Anh rửa.”

“Vậy buông ra.”

“Không.”

Ninh Dư bật cười. “Chủ tịch Tạ càng sống càng trẻ con.”

“Anh phải bù năm năm.”

“Bù bằng cách làm phiền em?”

“Mỗi ngày ôm thêm một chút.”

Cậu tắt vòi nước, quay lại nhìn người đàn ông trước mặt. Năm năm đã lấy đi của họ quá nhiều, nhưng cũng khiến hai người hiểu rằng yêu không phải là hy sinh trong im lặng rồi quyết định thay đối phương.

Yêu là ở lại khi có thể.

Là nói ra mình đ/au, mình sợ, mình cần người kia.

Ninh Dư vòng tay ôm cổ anh. “Cảnh Hoài.”

“Ừ.”

“Sau này nếu anh đ/au, phải nói với em.”

“Được.”

“Nếu em sợ, em cũng sẽ nói.”

“Được.”

“Không ai được tự quyết định thay người kia.”

“Anh nhớ.”

Cậu nhìn anh một lát rồi nói: “Em yêu anh.”

Tạ Cảnh Hoài không trả lời ngay.

Ninh Dư nhướng mày. “Anh không nghe thấy?”

“Nghe thấy.”

“Vậy sao không nói gì?”

“Muốn nghe lại.”

“Không nói.”

Anh cúi xuống, trán chạm vào trán cậu. “Anh yêu em.”

“Em biết.”

“Từ năm mười một tuổi.”

“Lúc đó anh chỉ không cho em chơi với người khác.”

“Vì họ muốn cư/ớp em.”

“Không ai cư/ớp.”

“Có.”

Ninh Dư bật cười, đưa tay vuốt nếp nhăn giữa mày anh. “Đừng cau nữa.”

“Được.”

Ngoài phòng khách, Tiểu Mãn gọi họ ra xem ngôi nhà vừa lắp xong. Mái nhà hơi lệch, cửa sổ đặt ngược, nhưng bên trong có ba hình người nhỏ.

“Đây là ba lớn, đây là ba nhỏ, đây là con.”

Ninh Dư hỏi: “Sao con đứng giữa?”

“Vì con ở giữa thì nắm được cả hai ba.”

Tạ Cảnh Hoài xoa đầu con. “Không cần con giữ. Ba lớn sẽ không buông ba nhỏ.”

Ninh Dư nhìn anh. “Ba nhỏ cũng không buông ba lớn.”

Tiểu Mãn đặt một chiếc đèn nhỏ vào ngôi nhà. Ánh sáng vàng ấm lên sau những ô cửa bé xíu.

“Vậy tối nào cũng phải về nhà.”

“Được.”

“Ngày nào cũng về?”

“Ngày nào cũng về.”

Ba ngón út móc vào nhau.

Bên ngoài, tuyết phủ trắng thành phố. Bên trong căn hộ, chiếc cốc sứ cũ vẫn ở trên bàn, đôi dép màu xanh đã có người mang lại, cuốn sách đọc dở năm nào cuối cùng cũng được mở sang trang tiếp theo.

Họ không biết tương lai còn bao nhiêu điều bất ngờ, nhưng đã không còn sợ một người sẽ âm thầm rời đi.

Bởi vì lần này, dù có lạc đường, họ cũng biết phải gọi tên nhau.

Và biết đường trở về nhà.

NGOẠI TRUYỆN: LỜI NGUYỆN NĂM MƯỜI TÁM TUỔI

Năm mười tám tuổi, Tạ Cảnh Hoài vừa phân hóa thành alpha trội được ba ngày.

Nhà họ Tạ lập tức đưa anh đi kiểm tra toàn diện, đồng thời cấm Lâm Dư đến gần với lý do pheromone chưa ổn định. Tối hôm ấy, Tạ Cảnh Hoài trèo qua cửa sổ tầng hai, lấy chiếc xe cũ của anh họ rồi chạy đến đón cậu.

Lâm Dư ngồi lên xe, còn chưa kịp thắt dây an toàn đã hỏi: “Nhà anh đang tìm khắp nơi. Chúng ta đi đâu?”

“Chùa Vân Tê.”

“Lên đó làm gì?”

“Cầu nguyện.”

Lâm Dư nhìn anh như nhìn người xa lạ. “Anh tin mấy chuyện này từ bao giờ?”

“Không tin.”

“Vậy còn đi?”

“Em tin.”

Cậu nghẹn lời. Mấy ngày trước, Lâm Dư chỉ thuận miệng nói ngôi chùa ấy cầu duyên rất linh, không ngờ anh thật sự ghi nhớ.

Hai người gửi xe dưới chân núi rồi đi bộ hơn một giờ. Lâm Dư say xe, sắc mặt không tốt nhưng vẫn nhất quyết nói mình không sao. Tạ Cảnh Hoài m/ua cho cậu một hộp bánh đậu đỏ ở quầy ven đường.

“Ăn đi.”

“Em không đói.”

“Em nhìn nó ba lần.”

“Em chỉ nhìn giá.”

“Anh trả tiền.”

“Anh đang bị c/ắt thẻ.”

“Còn tiền mặt.”

Lâm Dư nhận bánh, cắn một miếng rồi hỏi: “Sau này không còn tiền thật thì sao?”

“Anh ki/ếm.”

“Anh biết làm gì?”

“Học.”

“Nhỡ không ki/ếm được?”

“Em nuôi anh.”

“Dựa vào đâu?”

Tạ Cảnh Hoài đứng trước mặt cậu. “Em nói sẽ không bỏ anh.”

“Em nói lúc nào?”

“Bây giờ nói.”

“Anh phiền quá.”

“Nói đi.”

Lâm Dư nhìn thiếu niên vừa phân hóa thành alpha trội. Trong mắt anh không có sự kiêu ngạo của người thừa kế nhà họ Tạ, chỉ có sự cố chấp và chân thành.

Cậu giơ ngón út. “Không bỏ.”

“Cả đời?”

“Cả đời.”

Dưới cây ngân hạnh cổ, hai người m/ua một tấm thẻ cầu nguyện. Tạ Cảnh Hoài viết rất thẳng: “Cùng Lâm Dư sống đến bạc đầu.”

Lâm Dư đỏ tai. “Anh viết như vậy, người khác sẽ nhìn thấy.”

“Thấy thì thấy.”

“Anh không biết x/ấu hổ.”

“Anh chỉ viết sự thật.”

Cậu giành lấy bút, thêm tên Tạ Cảnh Hoài vào phía trước, sau đó nghĩ một lát rồi viết thêm một dòng nhỏ.

“Nếu một người lạc đường, người kia phải đứng dưới cây chờ.”

Tạ Cảnh Hoài hỏi: “Vì sao lại lạc?”

“Em hay lạc đường.”

“Anh sẽ đi cùng em.”

“Nhỡ có lúc không thể đi cùng?”

“Anh sẽ tìm.”

“Nhỡ tìm không thấy?”

“Anh đứng đây chờ.”

“Chờ bao lâu?”

“Đến khi em về.”

Lâm Dư nhìn anh. “Nhỡ em không về?”

“Vậy anh chờ cả đời.”

“Ngốc.”

“Ừ.”

Họ ch/ôn chiếc hộp gỗ dưới gốc cây. Trước khi xuống núi, Lâm Dư quay lại nhìn tấm thẻ đỏ rung trong gió.

“Cảnh Hoài.”

“Ừ.”

“Nếu sau này anh hối h/ận thì sao?”

“Không hối h/ận.”

“Anh còn chưa sống đủ lâu.”

Tạ Cảnh Hoài nắm tay cậu. “Không cần sống lâu mới biết người mình muốn sống cùng là ai.”

Năm đó, họ không biết lời hứa bạc đầu sẽ phải đi qua sinh tử. Không biết một người thật sự lạc đường, còn người kia phải đứng dưới cây chờ suốt năm năm.

Nhưng Tạ Cảnh Hoài đã giữ lời.

Lâm Dư cũng tìm được đường về.

hết

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, Đại lão Cục Xuyên nhanh về hưu, nằm ườn trong show giải trí

Chương 33
Giới thiệu: Yến Chiêu, nhân viên đã nghỉ hưu của Cục Xuyên Nhanh, tham gia chương trình thực tế sinh tồn nơi hoang dã mang tên "Sinh tồn cực hạn". Ngay từ khi bắt đầu, cô đã gây bão mạng xã hội khi mang theo một thùng băng vệ sinh. Bằng vốn kiến thức tích lũy suốt ba ngàn năm, cô dự đoán được bão lớn, né tránh sạt lở, dựng nên nơi trú ẩn hoàn hảo, thậm chí còn khám phá ra di tích cổ đại nằm sâu dưới hòn đảo suốt ba thiên niên kỷ. Khi những người tu chân ngự kiếm ghé thăm, cô vẫn bình tĩnh viết phiếu phạt, bắt họ điền đơn. Một tác phẩm đầy trí tưởng tượng kết hợp giữa sinh tồn, hệ thống, tiên hiệp và khoa học, cùng xem đại lão đã nghỉ hưu quản lý thế giới siêu phàm bằng các quy tắc hiện đại như thế nào.
Hệ Thống
32