Chó thay da

Chương 14

20/07/2024 09:00

Phú Quý nhảy từ trên tủ xuống, động tác nhanh nhẹn như một con mèo.

Miệng nó ngậm d/ao găm, dùng sức đ/âm thật mạnh vào tim của tôi.

Tôi có thể cảm giác được m/áu của tôi đang tan thành sương m/ù, bay khỏi cơ thể mình.

Đâm tôi xong, Phú Quý lại quay sang đứa con trai ngốc.

“Yên tâm đi, ông nội sẽ không để cơ thể của cháu rơi vào tay của người ngoài.”

Còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ nghe “rắc”

Phú Quý lại nhảy lên ng/ực đứa con ngốc, cắn đ/ứt cổ cậu ta!

Tôi: “?”

“Không!” Thím Thái kêu to, muốn xông tới, nhưng bà ta vừa đứng lên thì lập tức phun ra một ngụm m/áu tươi.

Thím Thái khó tin: “Ông đã bỏ cái gì vào nước bùa?!”

Không đợi Phú Quý trả lời, bà ta đã trợn tròn mắt, ngất xỉu.

Ồ, hiểu rồi, hai bên đều thèm cơ thể của tôi, đen ăn đen thôi.

Dưới bầu không khí lạnh lẽo âm u, Phú Quý cười quái dị đ/âm d/ao vào ng/ực bản thân.

M/áu tươi phun trào.

Da chó phủ phía bên trên nhanh chóng khô quắt, tróc ra với tốc độ cực nhanh.

Không đến một phút đồng hồ, chỉ còn lại một khối nhầy nhụa như cục thịt vậy.

Nó từ từ bò về phía của tôi.

Tôi giãy giụa, nửa bên hông gần như bật ra khỏi giường.

Tôi òa khóc lên.

Ngay khi nó sắp bò lên cơ thể tôi, chuẩn bị chui vào vết thương trên ng/ực.

Tiếng băng ghi âm bỏ vào bộ nghe nhạc vang lên từ trên nóc nhà.

Vì sao tôi lại biết cụ thể như vậy á?

Bởi vì giây tiếp theo, một viên ngói cực lớn rơi xuống, đ/ập ngay trán tôi.

Suýt nữa là tôi ch*t ngay tại chỗ.

Nhưng trong đôi mắt đẫm lệ mơ hồ, tôi nhận ra người mang máy nghe nhạc chính là Lý Quan Ngư.

“Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách tí ta, ba ngày ba đêm vẫn ở đó rơi hoài…”

*Ca khúc:大雨還在下

Cậu ta lăn xuống, dùng một con d/ao găm bạc đ/âm thẳng vào cơ thể nhầy nhụa của Phú Quý.

“Tao đang chờ khoảng thời gian yếu ớt lúc mày thay da này đây.”

Nói xong, cậu ta xoay người, dùng sức ném con gà trống tay trái lên người thím Thái.

“Đi thôi nào cục cưng!”

Một giây, hai giây, ba giây, thím Thái vẫn lù lù bất động.

“Ủa? Ch*t như thế nào vậy? Làm tôi phải quay về một chuyến để lấy con gà.”

“Anh hai của tôi ơi, mau c/ứu tôi với.”

Tôi thật sự sắp bị dọa đi/ên rồi, bật khóc nhìn Lý Quan Ngư.

“Nhìn cậu kìa, có vậy đã khóc rồi.” Cậu ta quay đầu lại, không trực tiếp cởi trói cho tôi, mà cầm lấy điện thoại di động cột trước ng/ực, nhìn vào màn hình: “Các cục cưng, lặp lại lần nữa, phải tin tưởng khoa học nha.”

Ơ, vị đại ca này, không phải là vừa rồi anh mới dùng kh/inh công để bay vào đây sao?

Tôi không dám nói.

Cũng không dám hỏi.

“Cầm nó giúp tôi.”

Tương tác với người xem xong, Lý Quan Ngư đưa điện thoại cho tôi, ngồi xổm xuống nới lỏng dây trói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm