MÓN QUÀ TRỜI BAN

Chương 8 HẾT

16/02/2026 12:27

Vào một buổi chiều Thu trong lành, tôi và Tạ Cảnh Chi bế Sâm Sâm đến viện dưỡng lão thăm bà. Bà ôm chắt nội, cười hiền từ vô cùng.

Khi từ viện dưỡng lão bước ra, một cơn gió mang theo hương hoa Quế thoang thoảng tạt vào mặt. Tạ Cảnh Chi một tay bế con, một tay nắm ch/ặt tay tôi. Chúng tôi bắt đầu ôn lại những chuyện cũ. Tôi bồi hồi nhớ về sự vất vả của bà trước kia. Tạ Cảnh Chi xúc động nói: "Cảm ơn bà đã nuôi dưỡng em khôn lớn nhường này."

"Trăn Trăn của anh không phải quái vật, mà là bảo vật hiếm có trên đời."

"Là món quà quý giá nhất mà ông trời đã ban tặng cho anh."

Tôi quay sang nhìn Tạ Cảnh Chi, nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh chẳng phải cũng vậy sao?"

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web toctruyen ạ:

QUY KHƯ

Tần Trăn ở bên tôi là vì cô gái anh ta yêu thầm lại đem lòng yêu tôi.

Thế là anh ta dỗ dành tôi lên giường, rồi quay lại video.

Ngay tại buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi Đại học, khi tôi đang đứng trên bục với tư cách đại diện học sinh, anh ta đã tung đoạn phim đó lên màn hình lớn ngay sau lưng tôi, h/ủy ho/ại tôi hoàn toàn.

Chỉ trong một ngày, bí mật tôi là người đồng tính bị phơi bày. Tôi ngã xuống từ đài cao danh vọng, danh tiếng tan tành. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc này nên đã chọn cách nhảy lầu t/ự s*t.

Hay tin anh ta sắp sửa ra nước ngoài định cư êm đẹp, tôi lập tức đuổi theo đến tận sân bay để đòi lại một công bằng.

Thế nhưng trên đường đi, tôi gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, g/ãy một chân. đ/au đớn chồng chất khiến tinh thần tôi suy sụp, bị đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

Gặp lại nhau đã là chuyện của sáu năm sau, tại tang lễ của mẹ anh ta.

Tôi được biết mẹ anh ta bị người tình bên ngoài của ba anh ta làm cho tức c.h.ế.t, thậm chí ông ta còn chẳng buồn lộ diện trong tang lễ. Anh ta phát đi/ên đ/ập phá linh đường, thề sẽ băm vằn ả nhân tình kia thành muôn mảnh.

Và khi ấy, tôi ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy chậm rãi đến trước mặt anh ta.

Tôi thong thả cất lời: "Nghe nói, anh đang tìm tôi."

1.

Tần Trăn đ/ập phá linh đường.

Khi Tần Triệu Đình nghe thấy tiếng động rồi đẩy xe lăn đưa tôi qua đó, một chiếc tách sứ vừa vặn vỡ tan ngay dưới chân tôi.

Nghe thấy tiếng động, Tần Trăn thở dốc xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu như muốn rỉ m.á.u lườm trừng trừng lấy ba của mình.

Sau đó, ánh mắt anh ta đột nhiên đóng đinh trên gương mặt tôi.

Đã sáu năm rồi.

Tôi ở khoảng cách chưa đầy một mét, lặng lẽ quan sát anh ta. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên người đàn ông này. Gương mặt từng hào hoa phong nhã, mang theo nét sắc sảo ấy dường như chẳng mấy thay đổi. Chỉ là khí thế hung bạo tích tụ giữa đôi lông mày đã sâu hơn, giống như một con thú non bị chiều hư, tự đắc rằng mình có thể x/é nát tất cả.

"Đây chính là con chim sẻ vàng, là gã nhân tình nhỏ mà ông nuôi bên ngoài sao?" Giọng Tần Trăn khản đặc đến đ/áng s/ợ, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng.

"Tôi thật không hiểu nổi, một người vốn luôn giữ mình trong sạch như ông, đến tuổi trung niên bỗng nhiên lại đổi tính, đi thích một thằng đàn ông!"

"Ông còn dám đưa người tới tận tang lễ! Ông có xứng với mẹ tôi không!"

"Tần Trăn." Tần Triệu Đình ngắt lời anh ta, bàn tay đặt trên vai tôi hơi siết lại, mang theo tư thế bảo vệ tuyệt đối, "Trước mặt người ngoài, đừng có mà phát đi/ên!"

"Sức khỏe của Tiểu Tê cần tĩnh dưỡng, nghe tin nên mới đặc biệt đến tiễn đưa một đoạn, đó là vẹn toàn lễ nghĩa."

"Lễ nghĩa?" Tần Trăn dường như bị câu nói này chọc cười, tiếng cười khô khốc ch.ói tai.

"Một gã tình nhân không thấy được ánh sáng, một kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân người khác, nó cần vẹn toàn lễ nghĩa cái gì!"

"Nếu không phải vì nó, mẹ tôi sao có thể——"

"Mẹ của con có tiền sử b/ệnh tim đã ba năm rồi, bác sĩ điều trị chính đều có b/ệnh án ghi chép đầy đủ, chuyện này không liên quan đến Tiểu Tê." Giọng Tần Triệu Đình trầm xuống, mang theo uy quyền không thể nghi ngờ.

"Con còn quậy phá tiếp, người mất mặt là chính con, và cả thể diện nhà họ Tần nữa."

Không khí đột nhiên căng như dây đàn.

Hai tay Tần Trăn buông thõng bên hông siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tưởng như có thể bùng n/ổ bất cứ lúc nào. Anh ta há miệng, dường như muốn trút ra thêm những lời thóa mạ.

Thế nhưng, tôi đã lên tiếng trước. Tôi nhíu c.h.ặ.t mày, gương mặt đầy vẻ yếu đuối nắm lấy tay áo của Tần Triệu Đình phía sau: "Chú Tần, gió ở đây hơi lớn, thổi làm chân cháu đ/au."

Tần Triệu Đình lập tức cúi người xuống, bàn tay vuốt ve đầu gối đang đắp chăn của tôi, giọng nói trở nên trầm thấp dịu dàng: "đ/au lắm sao?"

"Vậy chúng ta về thôi." Ông đứng thẳng dậy, định đẩy xe lăn rời đi.

"Không được đi!" Tần Trăn bước vọt tới một bước, chặn đứng lối đi, đôi mắt đỏ quạch nhìn xoáy vào tôi, "Hôm nay không nói cho rõ ràng thì đừng hòng có ai đi khỏi đây!"

"Mẹ tôi c.h.ế.t thế nào? Có phải là do mày——"

"Tần thiếu gia." Tôi ngước mắt, đối diện với ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của anh ta, thản nhiên mở lời.

"Đúng là trước khi Tần phu nhân qu/a đ/ời, tôi có gặp bà ấy một lần. Nhưng suy cho cùng, phu nhân là do kinh sợ quá độ dẫn đến phát tác b/ệnh tim, c/ứu chữa không kịp mà qu/a đ/ời."

"Tần thiếu gia thực sự muốn truy c/ứu, e rằng nên hỏi xem, phu nhân rốt cuộc đã bị cái gì làm cho kinh hãi."

"Dù sao thì, người trong lòng không có m/a q/uỷ, sẽ không vì chỉ gặp mặt tôi một lần mà bị dọa cho phát b/ệnh, đúng không?" Câu nói này giống như mồi lửa châm vào thùng t.h.u.ố.c n/ổ.

Tần Trăn gầm nhẹ một tiếng, lao tới nhanh như chớp, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo tôi, hung hăng lôi tuột tôi khỏi xe lăn!

Tôi bị anh ta túm cổ áo, đầu gối đ/ập mạnh xuống sàn đ/á cẩm thạch, đ/au đến mức không nhịn được mà rên khẽ.

"Cái đồ tàn phế! Thằng đồng tính t/ởm lợm! Mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem?!"

Tôi chẳng hề sợ hãi, chỉ nhìn anh ta cười: "Đại thiếu gia đây là muốn m/ắng luôn cả ba của mình sao?"

"Đệch! Cái thứ rác rưởi mày!"

Tần Trăn dường như bị câu nói này khích nộ hoàn toàn, gân xanh nổi khắp người, anh ta vung nắm đ.ấ.m định nện thẳng xuống mặt tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giếng Đổi Con

Chương 7
Trong làng có một cái giếng đổi con. Chỉ cần ném con gái xuống giếng, trong vòng 7 ngày nhất định sẽ đổi được một đứa con trai. Nhưng trước khi ném xuống giếng, phải dùng đũa đâm nát cổ họng bé gái để đề phòng nó xuống âm phủ cáo trạng. Sau đó còn phải cắt lưỡi nó làm bánh bao, ăn vào thì chắc chắn sẽ sinh được con trai. Tôi đã tận mắt chứng kiến bố mẹ đối xử với chị gái như vậy. Chưa đến 7 ngày, mẹ đã mang thai. Đúng ngày giỗ đầu tuần, chị tôi trở về. Người chết oan thì cơ thể sẽ cứng đờ, không thể cúi người được. Vì vậy, chúng tôi trốn dưới gầm giường, chị mãi vẫn không tìm thấy. Ơ, chết rồi! Chúng tôi quên mất rằng lúc ném xuống giếng, chị bị đập đầu xuống đất. Chị bỗng quay đầu lại, treo ngược cơ thể, đầu cắm xuống đất, đôi chân hướng lên trời, nhìn chằm chằm vào chúng tôi: “Hê hê hê... Tìm thấy các người rồi.”
Báo thù
Hiện đại
Kinh dị
66