Ngày thứ tư trong kỳ phát tình của Kỷ Hành.
Tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Trước đó hắn nói chỉ ba ngày đầu còn giữ được tỉnh táo, nên tôi rất tò mò ngày thứ tư sẽ ra sao.
Và hôm nay, tôi mới thật sự hiểu câu “tò mò hại ch*t mèo”.
Khi mang bữa sáng vào phòng, Kỷ Hành đã thức. Ngay từ lúc tôi bước vào, ánh mắt hắn đã dán ch/ặt lên người tôi.
Tôi vừa đặt khay đồ ăn xuống bàn đầu giường, hắn bỗng nhoẻn miệng cười:
“Chào buổi sáng.”
Tôi khựng lại. Giai đoạn mất kiểm soát mà lại ngoan thế này sao? Trước đó hắn còn nói từ ngày thứ tư sẽ mất lý trí, hóa ra toàn dọa người.
Tôi cũng cười đáp:
“Đồ ăn tôi để đây. Ngài nhớ uống sữa, đừng nhấp một ngụm rồi bỏ đấy. Giờ ngài cần bổ sung dinh dưỡng.”
Mùi xoài trong phòng nồng đến mức khó chịu, rõ ràng tin tức tố của hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, nhưng chẳng có cách nào can thiệp.
Hắn cầm ly sữa lên, nhíu mày ngửi:
“Sao sữa này tanh thế?”
“Tanh?” Tôi vội cúi xuống ngửi thử. “Không mà, tôi có thấy tanh đâu…”
Chưa nói hết câu, tôi đã bị hắn kéo mạnh lên giường. Chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người tôi đã bị hắn đ/è ch/ặt.
Hắn gi/ật phăng miếng dán ức chế của tôi, cúi xuống sát cổ.
“Đến kỳ phát tình… mùi của cậu sẽ lạnh hơn.”
Tôi định chống cự, nhưng hoàn toàn bất lực. Dưới áp chế của tin tức tố alpha cấp S, một alpha cấp A như tôi chẳng thể làm gì. Huống chi hắn còn có thân thủ cực tốt, tôi chẳng khác gì cá nằm trên thớt.
Trong lòng tôi chỉ biết than trời. Chính tôi chủ quan, không nghe lời hắn, còn tự dâng mình đến gần. Có khi hôm nay thật sự phải bỏ mạng ở đây.
Khi Kỷ Hành cắn vào tuyến thể của tôi, tôi run tay mở máy tính quang, gửi đi dòng chữ cuối cùng:
[Tôi tự nguyện, mọi chuyện không liên quan đến Kỷ Hành.]
Một phút sau, cửa bật mở, một nhóm người xông vào vây kín căn phòng. Có người túm chân tôi kéo xuống giường. Kỷ Hành nheo mắt, siết ch/ặt vai tôi, kéo lại.
Tôi thật sự bực bội. Cứ tưởng mình sắp ch*t, ai ngờ lại thành cảnh bị kéo tới kéo lui như x/é x/ác. Lực của Kỷ Hành đúng là đ/áng s/ợ.
Người kéo tôi ngày càng đông. Hắn như phát đi/ên, tin tức tố bùng phát dữ dội. Tôi tận mắt thấy từng alpha ngã gục, đám beta liền lao lên thay thế, nhưng vẫn không giành được tôi khỏi tay hắn.
Tôi thì chưa bị kéo đi hẳn, nhưng quần sắp tụt đến nơi rồi. Thắt lưng căng đến mức như sắp đ/ứt.
Cuối cùng, tôi vùng mạnh, thoát khỏi tay hắn, bật dậy hét lên:
“Đừng kéo nữa! Quần tôi tụt rồi!”
Cả phòng lập tức im bặt.
Mọi người sững sờ nhìn tôi, kể cả mấy alpha đang bò ra cửa ôm đầu.
“Sao cậu không sao?” Tất cả đồng thanh.
Đúng vậy… sao tôi lại không sao?
Rõ ràng nãy giờ tôi bị tin tức tố của Kỷ Hành áp chế đến mức gần như ngất đi.
Tôi quay đầu nhìn hắn — Kỷ Hành đứng phía sau, ánh mắt vẫn còn mờ đục.
Ngay sau đó, trước mắt tôi tối sầm lại, cả người mềm nhũn, ngất lịm trong vòng tay hắn.