Phong Dữ Uyển

Chương 9

24/06/2024 16:19

9

Đại khái là vì để bù đắp cho Lâm Tâm, hai anh trai tôi quyết định dẫn cô ấy đi chơi.

Tôi vui vẻ nhảy nhót, nghĩ rốt cục có thể trải qua hai ngày yên tĩnh.

Nhưng Lâm Tâm thế nào cũng phải mang theo tôi, gọi một cách hoa mỹ là tình bạn đó.

Mẹ nó, các ngươi một nhà ba người, còn cần ta làm gì?

Nhưng rõ ràng tôi không có quyền lên tiếng.

Tất cả nội dung của cốt truyện đều phải xoay quanh nam nữ chính.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tôi cảm thấy có chút bất ổn nha.

Tôi thậm chí hoài nghi, Lâm Tâm nói bị u/y hi*p, chỉ là vì sau này có thể yên tâm thoải mái chiếm lấy tài sản Lâm gia.

Rõ ràng cô rất hưởng thụ cuộc sống hiện tại, đúng không?

Tôi ngồi ngoài lều suốt hai tiếng đồng hồ, giả vờ bản thân là một hòn đ/á.

Ai tới c/ứu vớt đời tôi...

Ủa? Thật sự có người tới.

Là Tống Hiên, có lẽ không sao.

Phỏng chừng cũng không có ý tốt gì.

Mạng của tôi sao lại khổ như vậy? Loại cuộc sống này khi nào mới kết thúc?

Trong phát sáng và phát nhiệt, tôi đã chọn phát đi/ên.

Nhưng ai có thể nói cho tôi biết, Tống Hiên so với tôi còn đi/ên hơn.

Hắn hẳn là kẻ duy nhất biết gh/en trong tất cả các nam chính.

Trong nguyên tác hắn cùng Lâm Tâm là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư, là mối tình đầu của nhau.

Tình yêu hắn đối với Lâm Tâm cũng tuyệt đối là tình yêu đích thực.

Rõ ràng có thể một mình đ/ộc chiếm, thoáng cái lại lòi ra một mớ người cùng hắn chia sẻ như vậy, trong lòng tự nhiên cảm thấy khó mà bình tĩnh nổi.

Cho nên vì để cho Lâm Tâm cũng gh/en, hắn cũng bắt đầu làm ra hành động lẳng lơ.

Mà Lâm Nhiễm chính là công cụ hắn lựa chọn.

Một thiếu nữ mới biết yêu, làm sao chịu được trêu chọc của một tên đàn ông đã là cao thủ tình trường.

Đoạn tình cảm này đến cuối cùng hắn cũng không coi là thật nhưng Lâm Nhiễm lại coi là thật, càng ngày càng lún sâu không thể quay đầu mà rơi vào vũng bùn lầy đó.

Sau đó Lâm Nhiễm lại không quan tâm gì mà đuổi theo Tống Hiên, còn muốn Lâm Tâm nhường Tống Hiên cho cô.

Nữ chính của chúng ta liệu có thể đồng ý không?

Động đến người đàn ông của cô ta, giống như ch/ặt tay chân cô.

Vì thế, Lâm Nhiễm làm không ít chuyện ng/u xuẩn.

Chúng ta có thể hình dung được nữ chính Lâm Tâm, tự nhiên sẽ không tha cho nàng.

Trước mắt, nhìn Tống Hiên dần dần tới gần, trong lòng tôi mặc niệm: Đừng đến chỗ tôi đừng tới chỗ tôi, cút, cút......

Hắn tự cho là nụ cười của hắn đẹp trai đến mức thu hút người, ở trong mắt tôi hắn cũng chỉ xứng với hai chữ phía sau kia.

“Nhiễm Nhiễm nghe lâu như vậy, cũng không có ý kiến gì sao?”

Đương nhiên là có, h/ận không thể gi*t ch*t hết đám người bọn họ.

Nhưng tôi giả vờ không hiểu.

“Tôi cảm thấy đêm nay phải giúp các anh gọi thêm hai món ăn.”

Hắn ghé vào tai tôi thấp giọng cười, "Còn có đồ ăn ngon hơn đồ ăn, Nhiễm Nhiễm có muốn thử không?"

Dứt lời, hắn bỗng nhiên nắm lấy tay tôi đưa tới một nơi nào đó.

"Tôi thử c/on m/ẹ nhà anh đó!"

Nhịn không được!

Tôi trực tiếp một cước đ/á vào khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc của hắn.

“Nếu anh tức gi/ận, thì đá/nh một trận với bọn họ đi, nếu thật sự đá/nh không lại, thì gia nhập cùng đi, đừng đến làm phiền tôi.”

Thật không muốn cùng đám người đi/ên này đợi ở một chỗ, tự bản thân tôi phải tự sớm xuống núi.

Lúc ăn cơm thuận tiện gọi thêm cho bản thân hai món ăn.

Họ không đói, tôi đói.

Nhưng tôi không nghĩ tới, Tống Hiên sẽ theo kịp.

Hắn ngồi ở đối diện hăng hái nhìn chăm chú tôi, khiến cho trong lòng tôi sợ hãi.

“Tôi bỗng nhiên cảm thấy, em cũng không tệ, rất có cá tính.”

Tống Hiên tám phần là có khuynh hướng bị ng/ược đ/ãi đúng không ta?

Nhìn vết sưng đỏ trên mặt trái hắn còn chưa tiêu đi, tôi lại sinh tà niệm: liệu có nên đá/nh thêm một cái để khuôn mặt cân đối không ta.

Thừa dịp còn trẻ tuổi có chút vô tri, nghĩ cái gì thì làm cái đó.

Cứ như vậy, Tống Hiên lại bị tôi cho thêm một cước đạp xuống đất.

Trên mặt hắn lóe lên hưng phấn khác thường.

“Nào, nữa đi, tôi chưa từng thấy người nào cá tính vậy.”

「Tốt gh/ê……」

Tôi đã nói mà, trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết này không có ai bình thường mà.

Ch*t hết đi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9