Khung cảnh năm đó, ngày nào tôi cũng phải tua đi tua lại trong đầu không biết bao nhiêu lần.
Bao nhiêu năm trôi qua, không những không bị thời gian làm phai nhạt, mà trái lại, càng hồi tưởng lại càng trở nên sắc nét.
Tôi nhớ rõ mồn một, đó là ngày 28 tháng 6, bảy năm trước.
Chỉ vài ngày trước đó, tin tức chị gái tôi được trường âm nhạc hàng đầu miễn thi tuyển vừa truyền đến, bố mẹ tôi vui mừng như thể đón Tết vậy.
Thời gian đó, nụ cười chưa bao giờ tắt trên gương mặt họ.
Gặp ai họ cũng khoe chị tôi giỏi giang ra sao, tương lai xán lạn thế nào.
Thấy chị gái mình lợi hại như vậy, tôi cũng tự hào mà ngẩng cao đầu.
Thực ra lúc đó tôi đã nhận ra trạng thái của chị không ổn, chỉ là vì đầu óc mải mê với tin vui mà vô thức bỏ qua hết những điểm bất thường đó.
Trưa ngày 28, tôi xách hộp cơm đã đóng gói, ra phố đưa cơm cho bố mẹ đang bày sạp b/án đồ khô.
Lúc chuẩn bị ra cửa, chị gái đột nhiên gọi gi/ật tôi lại.
“Mạt Mạt...”
Tôi cười quay đầu đáp lại.
“Chị, lại muốn em m/ua quà vặt gì cho chị à?”
Chị gái nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, cuối cùng khẽ lắc đầu.
“Đi đi, đi đường cẩn thận.”
Tôi tung tăng ra khỏi nhà, đến phố đưa hộp cơm vào tay bố mẹ.
Sau khi ăn xong, họ lấy ra mười đồng nhét vào tay tôi.
“Đi m/ua hai que kem mang về cho chị con.”
Đợi đến khi tôi nắm ch/ặt que kem vui vẻ đi về nhà, mới phát hiện chị gái không hề ở trong phòng.
Chị tôi bình thường rất ít khi ra ngoài, ngày nào cũng ru rú trong nhà luyện hát.
Tuy có chút thắc mắc, nhưng tôi cũng không để tâm.
Lúc đó vừa bắt đầu nghỉ hè, chị ấy đã thi xong rồi, ra ngoài dạo chơi cũng là chuyện bình thường.
Thế nhưng đợi mãi đến tối bố mẹ thu sạp về nhà, chị gái vẫn chưa về.
Thời đó mọi người đều không có điện thoại di động, hoàn toàn không liên lạc được với ai.
Mẹ tôi nhíu mày.
“Đại Ni chưa bao giờ chơi ngoài đường muộn thế này.”
“Dạo này khu này không yên ổn, mấy cô gái đã bị bọn buôn người b/ắt c/óc mất rồi.”
“Ông bà nói xem, Đại Ni nó không phải là...”
Bố tôi đ/ập mạnh một cái xuống bàn.
“Đừng có ăn nói bậy bạ trù ẻo con gái mình, Đại Ni không thể xảy ra chuyện được.”
“Đi, chúng ta ra ngoài tìm người!”
Bố mẹ ra khỏi cửa, lao thẳng đến tiệm kim khí nhỏ ngay đầu ngõ.
Tôi vội vàng chạy theo sau họ, không chú ý nên vấp ngã xuống đất.
Đầu gối trầy da, vết thương đ/au rát.
Thế nhưng họ thậm chí còn không ngoảnh đầu lại, bước chân không hề dừng lại lấy một giây.
Từ nhà đi ra có hai con đường Nam và Bắc, đi đường phía Nam thì bắt buộc phải đi qua tiệm kim khí này.
Ông chủ tiệm kim khí là một ông lão, ngày nào cũng ngồi sau quầy, vừa nghe hát vừa nhìn người qua lại.
Khi tôi khập khiễng lết đến tiệm kim khí, bố mẹ tôi đang túm lấy ông lão vội vàng hỏi thăm tình hình.
Ông lão nhìn lên trần nhà suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chậm rãi lắc đầu.
“Không thấy.”
“Chỗ này hẻo lánh, cả ngày chẳng có mấy người qua lại.”
“Con bé Đại Ni tôi lạ gì, nếu nó đi qua đường này, chắc chắn tôi phải nhớ chứ.”
Đến lúc này sắc mặt bố mẹ tôi thay đổi hoàn toàn.
Con đường phía Nam là đường dẫn vào trung tâm thành phố, bên đó nhiều chỗ chơi, tụ tập bạn bè thường thường đều đi đường đó.