Tôi hội họp lại với Giang Lệ và hai người họ ở lối ra nhà m/a.
Thấy Giang Lệ đang bận dỗ dành Cole đang bị dọa sợ, tôi vô tình ngoái đầu lại.
Cách đó không xa, sau cái cây cạnh xe b/án kem, quả nhiên lộ ra nửa khuôn mặt nghiêng quen thuộc.
Tôi: "..."
Hắn không định bám đuôi cả ngày đấy chứ?
Sự thật chứng minh, Lý Văn Tiêu đúng là đã bám đuôi cả ngày thật.
Nhưng tôi đâu có ngoái đầu nhìn xem hắn trốn ở đâu suốt cả ngày.
Chỉ là nhân lúc Giang Lệ xem quang n/ão, tôi mới miễn cưỡng liếc nhìn một cái.
Cứ mỗi lần Giang Lệ xem quang n/ão là lại nhíu mày, tôi hỏi anh ấy có phải việc ở cơ quan không.
Dù sao anh ấy và Cole đều giữ chức vụ quan trọng.
Giang Lệ cất quang n/ão đi: "Không có gì, đừng nghĩ nhiều."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, chỉ vào quầy b/án bóng bay bên cạnh: "Anh ơi, em muốn một cái."
Biểu cảm của Giang Lệ dịu xuống: "Được."
Khi cầm bóng bay trên tay, chính tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Lúc này, một cậu nam sinh được bạn đẩy tới trước mặt tôi.
Cậu bé đỏ mặt hỏi xin số liên lạc.
Cole hất cằm về phía bộ đồng phục học sinh của cậu ta: "Nhóc con, đủ tuổi chưa thế?"
"Sắp... sắp rồi ạ!"
Tôi mỉm cười, nói với cậu bé: "Anh có bạn trai rồi."
Cậu bé hơi thất vọng, nhưng nhanh chóng cười nói: "Vậy chúc anh và bạn trai hạnh phúc ạ!"
"Cảm ơn nhé."
Cậu bé và đám bạn rời đi.
Từ đó trở đi, Giang Lệ không còn xem quang n/ão lần nào nữa.
Gần năm giờ chiều, chúng tôi trở về nhà.
Giang Lệ và Cole cùng nhau vào bếp, đồng thời từ chối sự giúp đỡ của tôi.
Tôi tranh thủ lúc này chạy ra ngoài, tóm gọn tên Lý Văn Tiêu đang lảng vảng.
Lý Văn Tiêu: "Anh nghe thấy em nói mình có bạn trai rồi."
Tôi: "Nghe nhầm rồi, đừng có nghe linh tinh, về đi."
Lý Văn Tiêu ôm lấy tôi: "Mười hai giờ anh mới đi, anh cũng muốn cùng em đón sinh nhật."
Tôi đành chịu thua, trước khi vào nhà tiện tay nhét viên kẹo trong túi cho hắn.
Là loại Cole m/ua ở công viên giải trí hôm nay, chia cho tôi và Giang Lệ mỗi người một nắm.
Lý Văn Tiêu bóc một viên: "Vị giống hệt loại em cho anh hồi nhỏ."
Tôi: "Thì cùng một nhãn hiệu mà."
Trong nhà truyền ra tiếng của Cole——
"Ơ! Em trai! Người đâu rồi!"
Tôi lập tức vứt Lý Văn Tiêu lại rồi chạy đi.
Giang Lệ và Cole làm rất nhiều món, chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện, cuối cùng dọn sạch sành sanh, không lãng phí chút nào.
Sau bữa ăn, tôi đang định dọn bàn thì Giang Lệ ngăn tôi lại, sau đó vào phòng lấy quang n/ão của tôi trả lại cho tôi.
Khi rời b/ệnh viện, để tôi an tâm dưỡng b/ệnh, Giang Lệ yêu cầu tôi hoàn toàn ngắt kết nối mạng.
Để anh ấy yên tâm, tôi đã đưa quang n/ão cho anh ấy, ngay cả thiết bị liên lạc cũng chỉ dùng loại không vào được mạng.
Giang Lệ: "Kỳ nghỉ sắp kết thúc rồi, cái này cũng nên trả lại cho em thôi."
Cole nháy mắt với anh ấy, anh ấy trừng mắt lại một cái đầy bất mãn, rồi cả hai cùng nhau dọn bàn rửa bát.
Tôi cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn mở quang n/ão lên đăng nhập.
Tin nhắn của Tô Mạch Lan lập tức gửi đến.
"Tô Tô: Oa, cậu cuối cùng cũng online rồi!"
"Tô Tô: Không ngờ cậu và Lý Văn Tiêu lại ở bên nhau."
"Tô Tô: Dáng vẻ lén lút của Lý Văn Tiêu buồn cười quá đi mất."
Tôi chấn động nhìn những dòng tin nhắn này.
"Tôi: Sao cậu biết?"
【Tô Tô: ?】
"Tô Tô: Cậu không biết là cả Thủ tinh đều biết sao?"
【Tôi: ?】
Tô Mạch Lan gửi đến một đường link.
"Tô Tô: 'Hào môn dưa dưa gọi' đã mở riêng một chuyên mục cho hai người rồi, ngày nào chúng tôi cũng hóng chuyện Lý thiếu gia theo đuổi vợ đấy ha ha ha"
Tôi lướt qua nội dung của "Hào môn dưa dưa gọi".
Xem mà tối sầm mặt mũi hết lần này đến lần khác.
Sớm nhất là đợt thực chiến tốt nghiệp, có người chụp được ảnh Lý Văn Tiêu ngày nào cũng mặt mũi bầm dập.
Các từ khóa như Alpha cấp cao, học bá nhan sắc cực phẩm, con trai Nguyên soái, thăng chức vượt cấp, không nghe lệnh, từ chối hồi quân, bị giáng cấp trực tiếp... hiện lên.
Mà tất cả những điều này là vì một Alpha cấp thấp.
Tin tức vừa tung ra, cả mạng ăn dưa nhiệt tình.
Chỉ là một tấm ảnh tôi từng bị chụp lén ở thư viện, khu bình luận là những tầng lầu bình luận dài bất tận.
Tôi nhấn vào một tầng trong đó.
【Thức đêm sửa luận văn: Đến mượn sách cũng phải sai khiến người khác, thế này mà cũng đẩy thuyền được, chắc là có b/ệnh.】
【Không đá/nh hỗ trợ @Thức đêm sửa luận văn: Cười ch*t mất, mấy cuốn sách này Lý Văn Tiêu người ta xem từ đời nào rồi.】
【Thức đêm sửa luận văn @Không đá/nh hỗ trợ: Có b/ệnh hoang tưởng thì đi chữa đi.】
【Không đá/nh hỗ trợ @Thức đêm sửa luận văn: Xem ảnh đi.】
Không đá/nh hỗ trợ đính kèm vài bức ảnh, là tập hợp bài tập của một lớp thuộc khối cấp ba Học viện Quân sự Hoàng gia sáu năm trước, có cả ghi chép đọc sách của Lý Văn Tiêu.
Trong số những cuốn sách Lý Văn Tiêu từng bắt tôi mượn trước đây, đúng là có mấy cuốn này.
Sao lại còn có chuyện tôi không biết thế này?
Nội dung quá nhiều, không kịp xem kỹ.
【Hào môn dưa dưa gọi】 thậm chí còn huy động sức mạnh đồng tiền, thu thập tin tức đ/ộc quyền chân thực trên toàn mạng.
Nghĩ đến những gì Tô Mạch Lan vừa nói, tôi trực tiếp lướt từ tin mới nhất.
Tin mới nhất là tin vừa đăng một phút trước, ảnh Lý Văn Tiêu đứng dưới đèn đường ngoài nhà.
Tin trước đó là ảnh tôi và hắn ôm nhau ngoài sân.
Tin trước đó nữa là dáng vẻ lén lút của hắn ở công viên giải trí.
Tôi: "..."